Bài viết

dấu ấn trên vách đá biên giới

Ninh Bình09/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, không chỉ ở chiến trường miền Nam mà cả tuyến biên giới phía Bắc và dọc dãy Trường Sơn đều có những đơn vị ngày đêm bảo vệ đường vận chuyển chiến lược, giữ vững hậu phương cho tiền tuyến. Ở những nơi rừng sâu, núi cao hiểm trở, các chiến sĩ biên phòng và dân quân địa phương đã kiên cường bám trụ, vừa tuần tra vừa dẫn đường, bảo vệ an toàn cho các tuyến hành lang quan trọng. Giữa thời hoa lửa ấy, câu chuyện về chiến sĩ biên phòng Hoàng Văn Sơn tại một đồn nhỏ vùng núi Tây Bắc là một câu chuyện xúc động về lòng trung thành và tinh thần kiên cường của người lính nơi biên cương.

Hoàng Văn Sơn sinh ra tại một bản vùng cao thuộc tỉnh Lào Cai. Tuổi thơ của anh gắn liền với núi rừng, nương ngô và những con đường mòn cheo leo bên sườn núi.

Từ nhỏ, Sơn đã quen với việc đi rừng, săn thú và thuộc từng lối mòn qua các bản làng.

Khi lớn lên, anh tình nguyện nhập ngũ và được phân công về lực lượng biên phòng làm nhiệm vụ bảo vệ tuyến biên giới và các đường vận chuyển chiến lược qua rừng núi.

Đồn biên phòng nơi anh công tác nằm trên một điểm cao hiểm trở, xung quanh là núi đá và rừng già.

Công việc hằng ngày của anh là tuần tra biên giới, nắm tình hình địa bàn và hỗ trợ bảo vệ các tuyến đường vận chuyển hàng hóa qua khu vực.

Địa hình nơi đây vô cùng phức tạp, thời tiết khắc nghiệt, mưa rừng kéo dài và sương mù dày đặc.

Có những đêm, cả đơn vị phải di chuyển trong bóng tối hoàn toàn, chỉ dựa vào kinh nghiệm và dấu hiệu của rừng núi.

Dù điều kiện khó khăn, Sơn luôn hoàn thành nhiệm vụ với tinh thần trách nhiệm cao.

Đồng đội thường nói:
“Có Sơn đi trước là yên tâm đường rừng.”

Một mùa mưa năm 1973, tình hình khu vực biên giới trở nên phức tạp. Địch tăng cường hoạt động thăm dò và quấy phá các tuyến đường vận chuyển qua rừng núi.

Đồn biên phòng nhận nhiệm vụ dẫn một đoàn vận chuyển hàng hóa quan trọng vượt qua khu vực rừng đá hiểm trở để kịp tiếp tế cho các đơn vị phía sau.

Đây là tuyến đường có nhiều đoạn vách đá dựng đứng, rất dễ xảy ra sạt lở khi mưa lớn.

Đêm hôm ấy, đoàn người bắt đầu hành quân dưới trời mưa tầm tã.

Con đường trơn trượt, nhiều đoạn phải bám vào vách đá để di chuyển.

Sơn đi đầu đoàn, vừa dẫn đường vừa quan sát địa hình.

Khi đến gần một đoạn dốc đá lớn, anh phát hiện dấu hiệu sạt lở vừa xảy ra do mưa lớn kéo dài.

Nếu tiếp tục đi theo lối cũ, cả đoàn có thể gặp nguy hiểm.

Không chần chừ, Sơn lập tức ra hiệu dừng lại và tìm đường vòng qua một lối nhỏ ít người biết.

Lối đi mới hẹp và hiểm trở, một bên là vách đá dựng đứng, một bên là vực sâu.

Mưa vẫn không ngớt, đất đá liên tục rơi xuống từ trên cao.

Trong lúc dẫn đoàn di chuyển qua đoạn nguy hiểm, một tảng đá lớn bất ngờ lăn xuống do đất yếu.

Sơn kịp thời đẩy đồng đội sang một bên, nhưng bản thân anh bị trượt chân xuống sườn đá.

Dù bị thương, anh vẫn cố bám vào vách đá để giữ an toàn cho đoàn.

Đồng đội nhanh chóng tổ chức cứu anh lên.

Trong khoảnh khắc ấy, Sơn vẫn cố chỉ hướng đường đi an toàn tiếp theo cho đoàn.

Sau khi đoàn vận chuyển vượt qua khu vực nguy hiểm an toàn, Sơn mới được đưa về vị trí trú ẩn.

Vết thương của anh rất nặng do va đập mạnh vào đá.

Trước khi mất, anh vẫn nhắc đồng đội:
“Đường… còn thông là còn nhiệm vụ…”

Sau sự việc ấy, đoàn vận chuyển vẫn tiếp tục hành trình và hoàn thành nhiệm vụ đúng thời gian.

Những người từng công tác tại khu vực biên giới ấy vẫn nhắc đến chiến sĩ dẫn đường gan dạ đã hy sinh để bảo vệ an toàn cho cả đoàn giữa núi rừng hiểm trở.

Câu chuyện về Hoàng Văn Sơn là hình ảnh tiêu biểu của lực lượng biên phòng trong thời hoa lửa – những con người âm thầm giữ từng tuyến đường, từng vùng biên cương bằng lòng dũng cảm và tinh thần hy sinh vì Tổ quốc.

Ngày nay, khi biên giới đã yên bình và những con đường núi đã được mở rộng, thế hệ trẻ càng phải biết trân trọng hơn những hy sinh của cha anh đi trước. Những câu chuyện lịch sử ấy sẽ mãi là ngọn lửa nhắc nhở mỗi người Việt Nam phải sống trách nhiệm, kiên cường và không bao giờ quên những năm tháng hào hùng của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn