Cựu chiến binh

DẤU ẤN TRƯỜNG SƠN (2)

Hôm đó là ngày thứ hai, chúng tôi có buổi chào cờ đầu tuần như thường lệ. Chủ điểm sinh hoạt tuần này là “Câu chuyện thời hoa lửa” do các anh chị khối lớp 9 trực tiếp thực hiện, hướng tới kỷ niệm 81 năm Ngày Thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam 22/12.

Quảng Trị30/01/2026Bùi Văn Dương (Đoàn xã Nam Gianh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hôm đó là ngày thứ hai, chúng tôi có buổi chào cờ đầu tuần như thường lệ. Chủ điểm sinh hoạt tuần này là “Câu chuyện thời hoa lửa” do các anh chị khối lớp 9 trực tiếp thực hiện, hướng tới kỷ niệm 81 năm Ngày Thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam 22/12.

Với sự chuẩn bị chu đáo, nghiêm túc và đầy cảm xúc thông qua những bài thơ, những vở kịch tái hiện lại một thời lịch sử hào hùng của dân tộc, lòng tôi không khỏi bồi hồi xúc động.

Và có lẽ để lại ấn tượng sâu sắc nhất trong lòng tôi ngày hôm đó là giọng đọc đầy truyền cảm nhưng cũng rất đỗi hào hùng của anh Hoàng Khôi lớp 9B với tác phẩm “Bài thơ về tiểu đội xe không kính”. Tác phẩm đã thực sự chạm đến trái tim tôi, làm tôi nhớ về câu chuyện của cậu út – một người lính đã từng lái xe trên đường Trường Sơn huyền thoại.

Tiểu đội xe không kính trên đường Trường Sơn

Cậu út tôi nhập ngũ vào đầu năm 1970 sau một thời gian khá dài thuyết phục ông bà ngoại. Nhà có mỗi 2 đứa con trai, cậu ba tôi đã nhập ngũ 5 năm trước và tham gia chiến đấu gần 20 trận chiến lớn nhỏ làm ông bà ngoại tôi lo lắng tột cùng, lúc nào nghe tin chiến trận cũng lòng như lửa đốt. Giờ thêm cậu út cũng muốn đi, ông bà ra sức ngăn có lẽ vì một sợ không thể nói thành lời. Nhưng biết sao được, lòng cậu đã muốn, tổ quốc cũng đang cần, thấy con trai quyết tâm quá ông bà đành chấp nhận. Thế là cậu tôi viết đơn xin tình nguyện nhập ngũ khi mới 22 tuổi.

Sau thời gian học lái xe ở Ba Vì, cậu được biên chế vào Trung đoàn 11, trực thuộc Đoàn 559, đóng quân ở Ba Dền, tỉnh Quảng Bình và phân công nhiệm vụ lái xe vận chuyển vũ khí, thực phẩm,..vào chiến trường miền Nam. Đại đội xe của cậu có khoảng 50 chiếc nối đuôi nhau ngày đêm bon bon trên cung đường khó khăn ác liệt nhất phía Tây Trường Sơn.

Địa hình núi đèo hiểm trở, vách đá cheo leo, cây rừng đổ nát, nhiều đoạn đường bị bom đạn xới tung, sạt lở. Chưa kể khói bụi mịt mù che khuất tầm nhìn, rồi cả những ngày mưa như trút tạt vào mặt rát cả thịt, nước ngập bánh xe, anh em trên đường hỗ trợ nhau vượt qua, động viên nhau tiếp tục cho xe lăn bánh vì miền Nam ruột thịt.

Các cán bộ, chiến sĩ vượt núi, băng rừng Trường Sơn tiến vào miền Nam

Thử thách chưa dừng lại ở đó, có những lần đi qua vùng “chảo lửa”, địch đánh bom liên tục, xe nổ tan tành, hư hỏng, hàng hóa cháy trụi, biết bao bộ đội ta nằm lại trên tuyến đường Tây Trường Sơn ấy. Cậu kể, nhiều lúc đi trên đường thấy đồng đội hy sinh, cậu cũng sợ lắm nhưng lòng căm thù giặc Mỹ còn lớn hơn nỗi sợ, anh em trong đoàn càng quyết tâm hơn.

Đặc biệt tôi nhớ nhất câu chuyện chuyến xe trên đoạn đường Can Lộc – Hà Tĩnh của cậu. Lúc đó là 3h sáng, ngày mùa đông gió rét cắt da cắt thịt, xe cậu băng rừng để kịp chi viện cho chiến trường miền Nam vào 6h sáng hôm sau. Nhưng không may xe đi qua một đoạn đường bị bom tàn phá dữ dội, hư hỏng nặng nề, không thể tiếp tục hành trình được.

Trong lúc cậu đang loay hoay tìm phương án xử lý thì gặp được 1 đoàn các chị Dân quân chuẩn bị đi làm đồng. Cậu chưa kịp mở lời nhờ giúp đỡ thì các chị đã chạy lại hỏi thăm, rồi mỗi người một cái cuốc không ai bảo ai các chị nhanh chóng lấp đường cho xe qua. Nhưng trời mùa đông, thêm mưa sình lầy nữa nên lấp đường xong xe vẫn chưa qua được vì sụt lún. Thế là một chị nảy ra sáng kiến, phải tìm vật liệu để lót đường trước, rồi mới cho thêm đất đá vào thì đường mới chịu được sức nặng của xe.

Nhưng giờ tìm đâu ra vật liệu để lót đường? Một chị trong đoàn hô lên:”Tôi xung phong dỡ nhà”, các chị khác trong đoàn cũng lần lượt tán thành. Thế là các chị nhanh chóng triển khai phương án, kêu gọi những người dân xung quanh mỗi người một tay hỗ trợ dỡ nhà, tìm đá, chặt tre, lót đường cho xe qua. Cậu tôi thực sự sốc trước tinh thần của các chị, cậu hỏi các chị có tiếc không?

chị trả lời: “Vì miền Nam ruột thịt, xe chưa qua nhà không tiếc”.

Vậy là từ 3h sáng tới 11h trưa, con đường đã được san lấp, không chỉ xe cậu mà các xe khác phía sau cũng vượt qua an toàn và kịp chi viện cho miền Nam lúc 4h sáng hôm sau, vượt kế hoạch đã định.

Qua những câu chuyện cậu kể, tôi càng thêm nể phục tinh thần của bộ đội và đồng bào ta một thời đạn bom máu lửa, sẵn sàng hy sinh không tiếc của cái, tuổi xuân, thậm chí là mạng sống của mình vì độc lập, tự do dân tộc.

Sắp tới kỷ niệm tới kỷ niệm 81 năm Ngày Thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam, trên khắp các nẻo đường đều tràn ngập sắc đỏ của lá cờ tổ quốc, lòng tôi càng thêm tự hào và biết ơn những thế hệ cha ông đã hy sinh để tôi có cuộc sống hòa bình ngày hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
DẤU ẤN TRƯỜNG SƠN (2) | Câu chuyện thời hoa lửa