Dấu ấn Trường Sơn
Nhắc đến những năm tháng chiến tranh ác liệt, bà Trần Thị Hòa không thể nào quên được quãng thời gian thanh xuân của mình khi tham gia lực lượng thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn.
Năm 1967, khi mới tròn 19 tuổi, bà đã tình nguyện rời quê hương, tạm biệt gia đình để lên đường làm nhiệm vụ. Công việc của bà và đồng đội là mở đường, san lấp hố bom, đảm bảo giao thông cho các đoàn xe vận tải chi viện cho chiến trường miền Nam.
Bà kể rằng, những ngày ấy vô cùng gian khổ. Bom đạn kẻ thù trút xuống bất cứ lúc nào. Có những đêm, cả đơn vị phải làm việc dưới ánh đèn dầu le lói, vừa làm vừa lo sợ máy bay địch phát hiện. Nhưng dù nguy hiểm, không ai trong số họ chùn bước.
Một kỷ niệm mà bà nhớ nhất là vào một đêm mưa lớn, tuyến đường bị bom đánh sập hoàn toàn. Nếu không sửa chữa kịp thời, đoàn xe phía sau sẽ không thể tiếp tục hành trình. Trong hoàn cảnh đó, bà và các đồng đội đã quyết định làm việc xuyên đêm. Ánh đèn dầu nhỏ bé được che chắn cẩn thận, trở thành “ngọn đèn không tắt” giữa mưa bom bão đạn.
Chính ánh sáng ấy đã tiếp thêm niềm tin và sức mạnh cho họ. Sau nhiều giờ nỗ lực, con đường đã được thông. Đoàn xe lại tiếp tục lăn bánh, mang theo hy vọng và sự sống đến chiến trường.
Sau chiến tranh, bà trở về quê hương với nhiều vết thương cả về thể xác lẫn tinh thần. Nhưng điều bà luôn tự hào là mình đã sống một tuổi trẻ có ý nghĩa, cống hiến cho Tổ quốc.
Khi được hỏi muốn nhắn gửi điều gì đến thế hệ trẻ hôm nay, bà xúc động nói:
“Các cháu được sống trong hòa bình là điều vô cùng quý giá. Hãy biết trân trọng, học tập thật tốt và sống có trách nhiệm với đất nước.”



