Dấu ấn tuổi mười bảy
Tuổi mười bảy thường là độ tuổi của những ước mơ, hoài bão và dự định tương lai. Thế nhưng đối với bác Nguyễn Văn Hưng, sinh năm 1949 tại thôn Phúc Thọ, tuổi mười bảy lại gắn liền với một quyết định lớn lao: lên đường nhập ngũ bảo vệ Tổ quốc.
Năm 1966, đất nước đang trong giai đoạn kháng chiến chống Mỹ cứu nước vô cùng ác liệt. Trước tiếng gọi thiêng liêng của non sông, hàng triệu thanh niên đã tình nguyện lên đường. Bác Nguyễn Văn Hưng cũng như bao người con ưu tú của quê hương, đã gác lại cuộc sống bình dị nơi làng quê để khoác lên mình màu xanh áo lính.
Những ngày đầu trong quân ngũ là khoảng thời gian đầy thử thách. Từ một thanh niên quen với công việc đồng áng, bác phải làm quen với môi trường quân đội nghiêm túc và kỷ luật. Các bài huấn luyện thể lực, kỹ thuật chiến đấu và những cuộc hành quân dài đã giúp bác trưởng thành nhanh chóng.
Tuổi mười bảy của bác không có những tháng ngày vui chơi như nhiều người cùng trang lứa. Thay vào đó là những giờ học tập chính trị, những buổi luyện tập gian khổ và những đêm hành quân xuyên rừng. Tuy vậy, bác luôn xác định rõ trách nhiệm của mình đối với đất nước.
Nhìn lại chặng đường đã qua, bác luôn tự hào vì tuổi trẻ của mình được cống hiến cho Tổ quốc. Đó là quãng đời đáng nhớ nhất, góp phần làm nên bản lĩnh và nhân cách của người cựu chiến binh hôm nay.
Dấu ấn tuổi mười bảy của bác Nguyễn Văn Hưng không chỉ là ký ức riêng của một người lính mà còn là biểu tượng cho tinh thần yêu nước của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh.



