Dấu ấn tuổi trẻ anh dũng trong đội hình Sư đoàn 30B
Trong một buổi chiều tháng Ba đầy ắp nghĩa tình của tuổi trẻ, khi chúng tôi về thăm thôn Đằng Trung, xã Hoằng Hóa để tìm hiểu về những trang sử hào hùng của cha ông, hình ảnh người cựu chiến binh Vũ Ngọc Ba với mái tóc đã điểm bạc nhưng phong thái vẫn rất đỗi oai phong, đĩnh đạc đã để lại trong lòng chúng tôi những xúc cảm vô cùng sâu sắc. Ngồi bên chén trà ấm nồng hương vị mộc mạc của làng quê, bác chậm rãi mở lòng đưa chúng tôi trở về với những năm tháng thanh xuân rực rỡ nhưng cũng đầy khói lửa chiến tranh, nơi mà tuổi trẻ của bác và đồng đội đã gắn liền với tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Nhớ lại cái thuở vừa tròn mười bảy, mười tám tuổi, lứa tuổi đầy ắp những ước mơ, hoài bão và khát vọng yêu đương trọn vẹn, nhưng khi nghe tiếng va dội của chiến trường miền Nam cùng lời hiệu triệu vang dội khắp quê hương, bác Ba cùng lớp lớp thanh niên trai tráng làng Đằng Trung đã không một chút do dự, viết đơn tình nguyện gác lại bút nghiên để lên đường nhập ngũ vào năm 1971. Bước chân của người lính trẻ ngày ấy đã hằn in trên khắp các cung đường hành quân gian khổ, gia nhập vào đội hình chiến đấu của đơn vị F30B danh tiếng, nơi tôi luyện biết bao thế hệ chiến sĩ kiên cường, dũng cảm đối mặt với muôn vàn thử thách khắc nghiệt của bom đạn chiến trường. Bác bùi ngùi kể lại những trận đánh ác liệt mà mỗi lần nhắc đến là một lần ký ức ùa về nguyên vẹn, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết mỏng manh như sợi chỉ, nơi mà tiếng gầm rú của máy bay địch, tiếng đạn pháo cày xới đất trời không làm chùn bước chân người lính, mà ngược lại, nó càng hun đúc thêm tinh thần quyết chiến quyết thắng, ý chí sắt đá vì độc lập tự do của dân tộc. Trong những tháng năm gian khổ ấy, tình đồng chí, đồng đội chính là thứ ánh sáng thiêng liêng nhất sưởi ấm những đêm rừng lạnh giá, là cái nắm tay siết chặt chuyền cho nhau viên thuốc, ngụm nước cuối cùng trước giờ phút xung phong, hay giọt nước mắt nghẹn ngào tiễn đưa người đồng đội ngã xuống khi mùa xuân hòa bình chưa kịp chạm tay. Trải qua sáu năm ròng rã chiến đấu kiên cường ở khắp các mặt trận hiểm nguy, đến năm 1977, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ bảo vệ và xây dựng Tổ quốc, bác Vũ Ngọc Ba được phục xuất ngũ trở về với quê hương, mang theo những vết thương chiến tranh cùng tấm lòng son sắt của người bộ đội Cụ Hồ. Lắng nghe câu chuyện của bác, chúng tôi – những đoàn viên thanh niên thế hệ hôm nay cảm thấy trái tim mình rung lên những nhịp đập thổn thức của lòng biết ơn vô hạn, tự hào biết bao khi được sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Hoằng Hóa giàu truyền thống anh hùng, nơi có những con người đã dâng hiến cả tuổi thanh xuân tươi đẹp nhất cho Tổ quốc. Nhìn vào ánh mắt sáng ngời và nụ cười đôn hậu của bác Ba giữa cuộc sống hòa bình hôm nay, chúng tôi càng nhận thức rõ hơn trách nhiệm lớn lao của tuổi trẻ trong việc giữ gìn và phát huy những thành quả cách mạng vô giá ấy, nguyện đem hết sức trẻ, nhiệt huyết và trí tuệ để xây dựng quê hương Đằng Trung ngày càng giàu đẹp, văn minh, xứng đáng với sự hy sinh xương máu của các thế hệ cha anh đi trước.



