Dấu Chân Âm Thầm Nơi Vực Sâu
Câu chuyện kể về những người lính giao liên thầm lặng – những người "đi không dấu, nấu không khói, nói không tiếng" – có nhiệm vụ dẫn đường an toàn cho các đồng chí lãnh đạo, các đoàn cán bộ và bộ đội chủ lực vượt qua những cánh rừng rậm rạp, hệ thống mai phục và chất độc hóa học của địch để đến chiến trường.
Dấu Chân Âm Thầm Nơi Vực Sâu
Nhân chứng lịch sử: Bác Hồ Văn Sâm (sinh năm 1946, nguyên là chiến sĩ giao liên thuộc Đoàn 559, bám trụ tuyến hành lang chiến lược khu vực Trường Sơn - Tây Nguyên).
Mô tả câu chuyện: Câu chuyện kể về những người lính giao liên thầm lặng – những người "đi không dấu, nấu không khói, nói không tiếng" – có nhiệm vụ dẫn đường an toàn cho các đồng chí lãnh đạo, các đoàn cán bộ và bộ đội chủ lực vượt qua những cánh rừng rậm rạp, hệ thống mai phục và chất độc hóa học của địch để đến chiến trường.
Nội dung chi tiết câu chuyện
Mùa mưa năm 1969, dãy Trường Sơn chìm trong biển nước và sương mù dày đặc. Đây là thời điểm kẻ thù tăng cường các đội tuần tiễu biệt kích biệt hải, rải chất phát quang và thả cảm biến điện tử nhằm phong tỏa toàn bộ các tuyến hành lang giao liên của ta.
Khi ấy, bác Hồ Văn Sâm mới 23 tuổi, là một giao liên bám trụ dạn dày kinh nghiệm thuộc tuyến trạm giao liên số 4. Nhiệm vụ của bác trong đêm hôm ấy là dẫn một đoàn cán bộ cao cấp gồm mười người vượt qua "túi mật" – một thung lũng hẹp bị quân địch bủa vây bằng nhiều lớp hàng rào gai và bẫy nổ.
Trời tối đen như mực, những cơn mưa rừng xối xả làm sạt lở cả lối mòn. Đi đầu đoàn người, bác Sâm dò dẫm từng bước chân trên nền đất trơn trượt, tay cầm gậy tre khua nhẹ để kiểm tra mìn vướng hoặc hố sâu.
"Nghề giao liên lúc đó khổ cực trăm bề. Ban ngày phải ẩn nấp, ban đêm mới bắt đầu di chuyển. Tụi tôi phải thuộc làu từng gốc cây, khe suối, thậm chí ngửi mùi khói hoặc nghe tiếng động lạ trong gió để biết địch đang ở hướng nào mà né tránh," bác Sâm chia sẻ.
Khi đoàn đi ngang qua một khe suối cạn, bất ngờ ánh đèn dù từ máy bay trinh sát thám thính bỗng vụt sáng rực, treo lơ lửng trên không trung, chiếu thẳng xuống khu vực thung lũng. Ngay lập tức, tiếng súng cối từ đồn địch trên đỉnh đồi bắn xối xả cắt đường, đạn réo qua đầu vè vè, bẻ gãy những nhành cây lớn.
Bác Sâm ra hiệu cho cả đoàn nhanh chóng hạ thấp người, nép chặt vào các hốc đá và gốc cây cổ thụ lớn. Chờ cho đợt pháo kích ngớt đi và ánh đèn dù tắt lịm, bác kiên nhẫn quan sát lại địa hình, phát hiện một lối mòn nhỏ men theo vách đá dựng đứng có thể lách qua vòng vây.
Bằng sự am hiểu địa bàn tinh tường và lòng dũng cảm, bác Sâm lần lượt dẫn từng người vượt qua khu vực nguy hiểm một cách an toàn tuyệt đối, không để xảy ra bất kỳ sự cố mất mát nào.
Đến mờ sáng ngày hôm sau, khi đoàn cán bộ đặt chân đến vùng căn cứ an toàn, những cái bắt tay siết chặt và ánh mắt cảm kích của các đồng chí lãnh đạo chính là phần thưởng vô giá, đền đáp lại sự hy sinh thầm lặng của người chiến sĩ giao liên năm xưa.
Bạn có muốn tôi tiếp tục chia sẻ thêm một câu chuyện khác về những nữ chiến sĩ thông tin pháo thủ kiên cường trên mâm pháo cao xạ bảo vệ bầu trời miền Bắc không?



