Bài viết

Dấu chân bên bìa rừng

Đồng Tháp13/05/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Sa Đéc (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Sa Đéc)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng bảo vệ Tổ quốc ở vùng biên giới Tây Nam, cuộc sống của người lính luôn gắn liền với rừng rậm, đường đất và những ca trực kéo dài trong điều kiện thiếu thốn. Trong một đơn vị nhỏ đóng quân giữa vùng rừng thưa, có một người lính sinh năm 1963 đảm nhiệm công việc tuần tra và bảo vệ tuyến đường tiếp tế.

Công việc của anh tưởng chừng đơn giản, nhưng lại đòi hỏi sự cẩn trọng cao độ, bởi chỉ cần một đoạn đường bị cắt đứt hoặc có dấu hiệu bất thường, cả đơn vị có thể gặp khó khăn trong việc nhận lương thực và thông tin.

Mỗi ngày, anh cùng đồng đội đi dọc các lối mòn trong rừng, quan sát dấu vết, kiểm tra các điểm giao liên và đảm bảo an toàn cho tuyến vận chuyển. Rừng khi ấy dày đặc, chỉ một cơn mưa lớn cũng đủ xóa sạch dấu chân người đi trước.

Một tình tiết được đồng đội nhắc lại xảy ra vào cuối mùa mưa năm 1985. Hôm đó, anh nhận nhiệm vụ kiểm tra đoạn đường rừng dẫn vào trạm tiếp tế phía trong căn cứ. Trước đó vài ngày, khu vực này xuất hiện dấu hiệu đất sạt nhẹ, khiến việc di chuyển trở nên nguy hiểm.

Khi đi đến đoạn dốc gần suối cạn, anh phát hiện một phần đường bị sụt lở nghiêm trọng, tạo thành hố sâu nằm ngay lối đi chính. Nếu không xử lý kịp thời, chuyến vận chuyển hàng ngày hôm sau sẽ không thể đi qua.

Không có máy móc hỗ trợ, anh cùng một vài đồng đội đã dùng cây rừng, đá và đất để gia cố tạm thời. Công việc diễn ra trong điều kiện trời nắng gắt, đất khô dễ vỡ và liên tục sạt xuống.

Trong lúc đang gia cố, một đoạn đất bất ngờ trượt xuống, suýt kéo theo cả phần rìa dốc nơi anh đang đứng. Anh kịp thời bám vào thân cây lớn bên cạnh, giữ thăng bằng rồi tiếp tục công việc mà không rời vị trí.

Sau nhiều giờ, đoạn đường tạm được gia cố đủ an toàn cho xe và người qua lại. Chuyến vận chuyển sáng hôm sau vẫn diễn ra đúng kế hoạch, đảm bảo lương thực và nhu yếu phẩm đến được đơn vị.

Một đồng đội sau này kể lại:
“Đoạn đường đó mà không sửa kịp thì coi như bị chia cắt. Anh Đen làm việc rất lặng lẽ nhưng quyết đoán.”

Còn người lính ấy chỉ nói ngắn gọn:
“Đường còn đi được là còn giữ được nhiệm vụ.”

Thời gian trôi qua, dấu vết chiến tranh đã lùi xa, nhưng hình ảnh những người lính âm thầm mở đường, giữ tuyến hậu cần giữa rừng sâu vẫn còn được nhắc lại như một phần ký ức. Không phải những trận đánh lớn, mà chính những công việc thầm lặng ấy đã góp phần giữ vững mạch nối của đơn vị trong những năm tháng gian khó bảo vệ Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn