Cựu chiến binh

Dấu chân bên suối Thác Xa

Câu chuyện khắc họa hành trình của Nông Văn Nha – một người lính trẻ rời quê hương Thác Xa để bước vào những năm tháng biên giới khốc liệt. Trong “thời hoả lửa”, anh mang theo sự mộc mạc của núi rừng, đối mặt với hiểm nguy và trưởng thành qua từng thử thách của chiến tranh.

Lào Cai08/05/2026Ma Thị Dao (xã Nghĩa Đô)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nông Văn Nha sinh năm 1963, tại thôn Thác Xa, xã Nghĩa Đô, tỉnh Lào Cai – nơi núi nối núi, suối nối suối, và những mái nhà sàn nép mình dưới tán rừng già. Tuổi thơ của Nha trôi qua bên dòng nước trong veo, nơi anh thường cùng lũ bạn thả trôi những chiếc lá khô, tưởng tượng đó là con thuyền đi xa đến những miền chưa biết.

Nhưng khi lớn lên, Nha không còn đứng bên bờ suối để mơ nữa. Đất nước vẫn chưa thật sự yên bình. Những tin tức về biên giới, về xung đột và hy sinh thỉnh thoảng vọng về bản làng, khiến lòng người không thể an.

Năm 1984, ở tuổi 21, Nông Văn Nha nhập ngũ. Ngày rời Thác Xa, mẹ anh đứng ở đầu cầu tre, tay nắm chặt vạt áo, không khóc thành tiếng. Bà chỉ nói một câu ngắn gọn:
“Đi cho vững, con nhé. Núi rừng mình luôn chờ.”

Nha được biên chế với chức vụ H1-CT. Công việc của anh gắn liền với chiến hào, với những ca trực đêm dài và những lần hành quân lặng lẽ nơi địa hình hiểm trở. Khác với tuổi trẻ nơi bản làng, cuộc sống quân ngũ là chuỗi ngày căng thẳng và kỷ luật. Nhưng chính ở đó, anh học được cách trở thành một người lính thực thụ.

Những ngày đầu nơi tuyến biên giới, Nha vẫn chưa quen với cảm giác súng luôn trong tay và tiếng động nhỏ cũng khiến tim đập mạnh. Nhưng rồi, qua từng đêm gác, từng lần đối diện với nguy hiểm, anh dần vững vàng hơn.

Một đêm cuối đông, sương phủ dày đặc, đơn vị của Nha nhận nhiệm vụ giữ chốt trong điều kiện cực kỳ khó khăn. Cái lạnh cắt da, gió rít qua từng kẽ đá. Trong bóng tối, mọi âm thanh đều trở nên đáng ngờ. Nha và đồng đội phải căng mắt quan sát, giữ vững vị trí.

Đêm ấy, một tình huống bất ngờ xảy ra. Tín hiệu khả nghi xuất hiện phía trước tuyến phòng thủ. Không ai nói một lời, tất cả lặng lẽ vào vị trí. Nha siết chặt khẩu súng, lần đầu tiên anh cảm nhận rõ ràng ranh giới giữa sống và chết mong manh đến thế nào.

Nhưng rồi, nhờ sự bình tĩnh và phối hợp chặt chẽ, đơn vị đã kiểm soát được tình hình. Sau đêm đó, Nha không còn là chàng trai của suối Thác Xa ngày nào. Anh trở nên cứng cỏi, điềm tĩnh – một người lính thực sự.

Ba năm quân ngũ trôi qua nhanh hơn anh tưởng. Năm 1987, Nông Văn Nha xuất ngũ, trở về quê hương. Con suối cũ vẫn chảy, rừng vẫn xanh, nhưng lòng người đã khác.

Ngày trở về, anh đứng thật lâu bên bờ suối. Nước vẫn trong như ngày anh còn nhỏ, nhưng hình bóng soi xuống đã là một con người khác – trưởng thành hơn, từng trải hơn.

Dân bản hỏi anh về những năm tháng trong quân ngũ, Nha chỉ cười:
“Không có gì lớn lao đâu… chỉ là mình đã đi qua một quãng đời không thể quên.”

Từ đó, anh lại sống cuộc đời bình dị nơi núi rừng. Nhưng mỗi khi chiều xuống, khi ánh nắng cuối ngày phủ lên Thác Xa, người ta vẫn thấy Nông Văn Nha ngồi lặng bên suối – như đang nghe lại những âm thanh của một thời hoả lửa, nơi tuổi trẻ của anh đã được thử thách và ghi dấu mãi mãi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn