DẤU CHÂN BIÊN GIỚI
Kể về hành trình 8 năm cống hiến (9/1976–1984) nơi tuyến đầu biên giới của bác Trường. Câu chuyện khắc họa hình ảnh người lính kiên trung vượt qua gian khổ, thiếu thốn, giúp thế hệ trẻ thấm thía sâu sắc giá trị của độc lập và bình yên.
DẤU CHÂN BIÊN GIỚI
Nhà bác Lộc Minh Trường (sinh năm 1959) nép mình bên sườn đồi xanh mát. Gian phòng khách đơn sơ nhưng vô cùng ấm cúng, thoang thoảng hương gỗ mới. Bác Trường đón chúng tôi bằng nụ cười xởi lởi và nồng hậu của người lính già. Bên chiếc bàn gỗ cũ, bác chậm rãi mở chiếc hộp sắt nhỏ cất giữ những kỷ vật thời quân ngũ, bắt đầu câu chuyện về 8 năm thanh xuân gắn bó với màu áo xanh chiến sĩ.
Nhập ngũ từ tháng 9 năm 1976 khi vừa tròn 17 tuổi, bác Trường mang theo nhiệt huyết tuổi trẻ bước vào môi trường quân ngũ. Từ năm 1976 đến khi xuất ngũ vào năm 1984, bác đã đi qua những năm tháng rèn luyện vô cùng gian khổ, trực tiếp thực hiện nhiệm vụ canh giữ và bảo vệ biên cương trong giai đoạn tình hình biên giới có nhiều diễn biến hết sức phức tạp. Bác chia sẻ về những chuyến hành quân dài ngày băng qua đầm lầy, những trận mưa rừng rét buốt thịt da và cái thiếu thốn đến quay quắt của thời chiến. Thế nhưng, điều giữ cho đôi chân người lính không lùi bước chính là niềm tin sắt đá vào độc lập của dân tộc và tình đồng chí, đồng đội chia nhau từng ngụm nước, lá thư quê nhà.
Những lời kể mộc mạc của bác Trường giúp chúng tôi thấm thía hơn về cái giá của sự bình yên hôm nay. Nhìn ánh mắt tự hào của vị cựu chiến binh, thế hệ trẻ chúng tôi nhận thức rõ trách nhiệm của mình: phải sống sao cho xứng đáng với những hy sinh thầm lặng ấy, không ngừng nỗ lực học tập tri thức, rèn luyện bản lĩnh để góp phần dựng xây quê hương ngày càng giàu đẹp.



