“Dấu chân cha trên những triền đá vị xuyên”
DẤU CHÂN CHA TRÊN NHỮNG TRIỀN ĐÁ VỊ XUYÊN
Từ khi còn nhỏ, tôi đã quen với hình ảnh người cha có dáng người rắn rỏi, nước da sạm màu nắng gió và trên cơ thể còn mang những vết sẹo của một thời quân ngũ. Cha tôi – bác Trần Văn Khang, cựu chiến binh thuộc C6D12E219 - Quân đoàn 2 ít khi kể về những năm tháng chiến tranh. Nhưng mỗi khi nhắc đến Vị Xuyên - Hà Giang, ánh mắt cha lại xa xăm như đang trở về với những ký ức không thể nào quên của tuổi thanh xuân.
Trong một buổi tối quây quần bên gia đình, tôi được nghe cha kể về những ngày thực hiện nhiệm vụ xây dựng công trình bảo đảm chiến đấu tạo mặt trận Vị Xuyên năm 1988.
Cha kể rằng năm ấy, chiến sự tại biên giới phía Bắc vẫn còn nhiều căng thẳng. Các đơn vị quân đội vừa làm nhiệm vụ sẵn sàng chiến đấu, vừa xây dựng hệ thống công trình quân sự nhằm bảo vệ vững chắc tuyến phòng thủ. Đơn vị của cha được giao nhiệm vụ thi công các công trình bảo đảm chiến đấu phục vụ chỉ huy, trú quân và bảo vệ lực lượng trên tuyến biên giới.
Những ngày ở Vị Xuyên là những ngày vô cùng gian khổ. Núi rừng hiểm trở, đường đi cheo leo trên những vách đá dựng đứng. Vật liệu xây dựng phải vận chuyển bẳng sức người. Những tảng đá nặng, những bao cát, những thân gỗ đều được bộ đội gùi trên vai vượt qua những con dốc quanh co.
Cha kể có những hôm cả đơn vị hành quân từ sáng sớm đến tận đêm khuya mới đến nơi tập kết vật liệu. Đôi vai ai cũng hằn những vết đỏ vì dây gùi siết chặt. Bàn tay phồng rộp vì cuốc đá, đào hầm. Thế nhưng không ai kêu ca hay nản chí.
Khó khăn nhất là việc xây dựng công trình trong điều kiện luôn tiềm ẩn nguy cơ pháo kích. Tiếng pháo từ phía bên kia biên giới đôi khi bất ngờ vang lên giữa núi rừng yên tĩnh. Mỗi khi có báo động, anh em nhanh chóng tìm nơi ẩn nấp. Khi pháo ngừng, mọi người lại tiếp tục công việc dang dở như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Cha nhớ nhất là những đêm lao động dưới ánh đèn pin được che kín bằng vải bạt. Để tránh lộ vị trí, mọi hoạt động đều phải thực hiện trong bí mật. Những nhát cuốc, tiếng xà beng va vào đá được hạn chế tối đa. Công việc tiến triển chậm nhưng ai cũng hiểu rằng sự cẩn trọng ấy là để bảo vệ tính mạng đồng đội.
Sau nhiều tháng miệt mài lao động, hệ thống công trình bảo đảm chiến đấu dần hoàn thiện. Những căn hầm kiên cố được hình thành dưới núi đá. Những tuyến hào nối liền các vị trí. Những công trình ấy không chỉ là nơi làm việc, trú quân mà còn là “lá chắn” bảo vệ bộ đội trước bom đạn chiến tranh.
Cha tôi xúc động kể rằng điều quý giá nhất mà cha nhận được trong những năm tháng ấy không phải là những tấm bằng khen hay thành tích, mà chính là tình đồng chí, đồng đội. Họ cùng ăn chung nắm cơm, cùng chia nhau từng ngụm nước, cùng nhau vượt qua những ngày gian khó nhất của tuổi trẻ.
Có những người đồng đội năm ấy đã mãi mãi nằm lại nơi biên cương Tổ quốc. Có người trở về trên mình thương tật suốt đời. Nhưng tất cả đều chung một niêm tin và ý chí bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của quê hương.
Mỗi lần kể đến đây, cha tôi lại chùng xuống. Cha thường nói:
“Ngày ấy, ai cũng còn rất trẻ. Cha và các chú chỉ nghĩ đơn giản rằng Tổ quốc cần thì mình lên đường. Gian khổ đến đâu cũng phải hoàn thành nhiệm vụ.”
Giờ đây, khi mái tóc cha đã bạc theo năm tháng, những câu chuyện về Vị Xuyên vẫn luôn là bài học quý giá đối với tôi. Tôi hiểu rằng hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Đó là thành quả được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và cả tuổi thanh xuân của những người lính như cha tôi.
Những công trình bảo đảm chiến đấu được xây dựng 1988 có thể đã nhuốm màu thời gian, nhưng tinh thần trách nhiệm, lòng yêu nước và sự cống hiến thầm lặng của những người lính Quân đoàn 2 vẫn còn mãi. Đó là những dấu chân không bao giờ phai mờ trên những triền đá Vị Xuyên anh hùng.
Là con gái của một cựu chiến binh, tôi luôn tự hào về cha mình, và tự hào khi được lớn lên từ những câu chuyện như thế. Đó không chỉ là ký ức của riêng cha tôi mà còn là một phần lịch sử thiêng liêng của dân tộc. Tôi viết lại câu chuyện này bằng tất cả lòng biết ơn và sự kính trọng, như một nén tâm hương dâng lên những người lính năm xưa, những người đã lặng lẽ cống hiến tuổi trẻ của mình để Tổ quốc mãi mãi nở hoa trong hòa bình và hạnh phúc.



