Cựu Thanh niên xung phong

DẤU CHÂN CON GÁI TRÊN ĐỈNH TRƯỜNG SƠN

Lịch sử không chỉ được tạc nên bởi những người lính nam nhi xông pha nơi trận mạc, mà còn được dệt nên bởi những đóa hoa mềm mại nhưng kiên cường nơi đại ngàn sâu thẳm. Trên dải Trường Sơn huyền thoại — nơi cái lạnh của sương núi hòa lẫn với cái khắc nghiệt của rừng già, dấu chân của những nữ chiến sĩ đã trở thành một phần của khúc tráng ca giữ nước. Người con gái Sầm Sơn năm ấy, Lê Thị Hậu, đã gửi lại tuổi đôi mươi đẹp nhất của mình nơi đỉnh đèo dốc đứng. Với khẩu súng trên vai và ngôi sao sao vàng trên mũ, bà đã sống những năm tháng thanh xuân không chút nghĩ suy cho riêng mình, hiến dâng trọn vẹn lý tưởng cho sự bình yên của mạch máu chiến lược quốc gia.

Lâm Đồng27/08/2026Phường Sầm Sơn (Phường Sầm Sơn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

ủa Tổ quốc vang lên, tạm gác lại những ước mơ giản dị của người con gái vừa chớm tuổi mười chín, bà bước vào quân ngũ với một quyết tâm sắt đá.

   Đất nước giao cho bà nhiệm vụ tại tuyến đường Trường Sơn — địa bàn mà nhắc đến thôi người ta đã hình dung ra muôn vàn gian khổ. Khác với những công việc hậu phương thông thường, Lê Thị Hậu được biên chế vào lực lượng bộ binh. Nhiệm vụ của bà là trực tiếp tuần tra, bám trụ địa bàn, bảo vệ các cung đường, các kho tàng chiến lược và bảo đảm an ninh cho toàn tuyến trước mọi nguy cơ phá hoại.

   Nơi rừng sâu núi thẳm, ranh giới gian khổ không phân biệt nam hay nữ. Những nữ chiến sĩ bộ binh như bà phải đối mặt với những cơn sốt rét rừng thấu xương làm rụng tóc, xanh da; phải hành quân qua những lối mòn trơn trượt bên bờ vực thẳm và chịu đựng cái rét thấu thịt của đêm đại ngàn.

   Thế nhưng, gian khổ chỉ làm ngời sáng thêm bản lĩnh của người con gái đất Lam Sơn. Đôi bàn chân vốn quen với cát mịn bờ biển quê nhà giờ đây chai sần qua từng dốc đá Trường Sơn. Ở nơi "muỗi rừng, vắt núi" ấy, bà cùng các đồng đội nữ đã tựa vào nhau, chia nhau từ manh áo ấm đến những viên thuốc xuyên tâm liên, dùng tiếng hát để át đi cái vắng lặng đến rợn ngợp của rừng già. Sự hiện diện của họ như những đốm lửa sưởi ấm cả không gian chiến trường lạnh lẽo.

   Tháng 5 năm 1982, sau khi hoàn thành xuất sắc nghĩa vụ với Tổ quốc, cựu chiến binh Lê Thị Hậu xuất ngũ, trở về quê hương Quảng Tiến với cuộc sống giản dị thường nhật. 4 năm ở chiến trường đổi lại bằng một sức khỏe không còn vẹn nguyên, nhưng đổi lại là niềm tự hào kiêu hãnh của một thời oanh liệt.

   Nửa thế kỷ trôi qua, mái đầu nay đã bạc, nhưng mỗi khi nhớ về tiếng lá xào xạc của đại ngàn Trường Sơn và những năm tháng khoác áo lính bộ binh, lòng bà vẫn trào dâng một cảm xúc vẹn nguyên. Câu chuyện của cựu chiến binh Lê Thị Hậu là lời nhắc nhở nhẹ nhàng mà sâu sắc rằng: thanh xuân chỉ thực sự rực rỡ khi nó được hòa cùng dòng chảy vĩ đại của tình yêu quê hương, đất nước.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
DẤU CHÂN CON GÁI TRÊN ĐỈNH TRƯỜNG SƠN | Câu chuyện thời hoa lửa