Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Dấu Chân Còn Lại Giữa Mùa Hoa Lửa

"Dấu Chân Còn Lại Giữa Mùa Hoa Lửa" là câu chuyện hư cấu được kể qua lời nhân chứng Phạm Quốc Hưng. Từ những ngày tuổi trẻ bước vào chiến tranh đến khi trở về trong thời bình, câu chuyện khắc họa tình đồng đội, nghị lực vượt qua gian khó và niềm trân trọng đối với cuộc sống hòa bình hôm nay.

Đồng Tháp02/07/2026Phạm Thị Gọn (Chi đoàn trường Mầm non Phú Thọ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Phạm Quốc Hưng, sinh ra trong một gia đình làm nông ở miền quê yên bình. Tuổi thơ của tôi gắn liền với cánh đồng lúa, dòng sông nhỏ và tiếng gọi nhau mỗi chiều của lũ trẻ trong xóm. Không ai nghĩ rằng chỉ ít năm sau, vùng quê ấy sẽ trở thành nơi in dấu những tháng ngày khói lửa.

Ngày tôi lên đường, cha chỉ đặt bàn tay lên vai tôi và nói:

"Con hãy sống sao để sau này nhìn lại, con không phải hối tiếc."

Câu nói ấy theo tôi trong suốt quãng đời tuổi trẻ.

Những ngày đầu làm nhiệm vụ là những ngày không thể nào quên. Chúng tôi hành quân từ sáng sớm đến tận đêm khuya, vượt những con đường lầy lội sau mưa, băng qua cánh rừng rậm và dựng lán nghỉ giữa thiên nhiên. Mỗi người đều mang theo vài bộ quần áo, một chiếc bi đông nước và lá thư của gia đình được cất cẩn thận trong túi áo.

Trong đơn vị có nhiều người đến từ những miền quê khác nhau. Người biết sửa đồng hồ, người từng là thầy giáo, người còn chưa kịp học hết phổ thông. Khi ở cạnh nhau, chúng tôi không còn là những người xa lạ mà trở thành những người anh em cùng chia sẻ mọi khó khăn.

Có lần, sau nhiều ngày mưa lớn, con đường tiếp tế bị sạt lở. Cả đơn vị dành gần hai ngày để dọn đất đá và gia cố lại lối đi. Công việc nặng nhọc nhưng không ai nản lòng. Người khỏe vác gỗ, người yếu hơn thì chuyển từng viên đá nhỏ. Đến khi chuyến hàng đầu tiên đi qua an toàn, tất cả chỉ lặng lẽ nhìn nhau mỉm cười. Đó là niềm vui giản dị nhưng đáng nhớ.

Những buổi tối hiếm hoi yên tĩnh luôn là khoảng thời gian quý giá. Chúng tôi quây quần bên ánh đèn nhỏ, kể về quê hương và ước mơ sau ngày đất nước thanh bình. Có người mong trở về làm nông, có người muốn mở lớp học, có người chỉ mong được ăn bữa cơm cùng gia đình sau nhiều năm xa cách.

Chính những câu chuyện ấy đã giúp chúng tôi có thêm nghị lực để tiếp tục bước đi.

Thời gian trôi qua, những chàng trai tuổi đôi mươi ngày nào dần trưởng thành giữa bao thử thách. Chúng tôi học được cách bình tĩnh trước khó khăn, biết quan tâm đến đồng đội và hiểu rằng sức mạnh lớn nhất không nằm ở từng cá nhân mà ở sự đoàn kết của cả tập thể.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh chỉ còn trong ký ức, tôi trở về quê hương.

Con đường đất đỏ năm nào giờ đã được lát phẳng. Những mái nhà mới mọc lên giữa vườn cây xanh mát. Tiếng trẻ em cười vang trên sân trường khiến tôi nhận ra rằng cuộc sống đã thật sự đổi thay.

Tôi thường ngồi dưới gốc cây trước sân nhà, nhìn lũ cháu vui đùa và kể cho chúng nghe về những người đồng đội năm xưa. Tôi không kể bằng sự oán giận hay đau thương, mà bằng lòng biết ơn dành cho những con người đã cùng nhau vượt qua một giai đoạn khó khăn của lịch sử.

Mỗi lần kể xong, tôi đều nói với các cháu:

"Hãy yêu quý hòa bình, vì đó là điều vô cùng quý giá."

Giờ đây, khi mái tóc đã bạc trắng, tôi vẫn giữ chiếc ba lô cũ như một kỷ vật. Nó không còn là vật dụng của những ngày hành quân, mà là lời nhắc nhở về một thời tuổi trẻ đầy thử thách, về tình đồng đội không phai mờ và về niềm tin rằng sau những mùa hoa lửa, con người luôn hướng đến ánh sáng của hòa bình và hy vọng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Dấu Chân Còn Lại Giữa Mùa Hoa Lửa | Câu chuyện thời hoa lửa