Dấu chân còn lại trên con đường quê – Câu chuyện Hoa Lửa của bác Lê Văn Dân
Có những dấu chân theo năm tháng sẽ bị thời gian xóa nhòa, nhưng cũng có những dấu chân mãi in đậm trong ký ức của quê hương. Với bác Lê Văn Dân (sinh năm 1960, ngụ ấp Dương Phú, xã Tân Hòa), hành trình từ người lính năm xưa trở về với cuộc sống đời thường là minh chứng cho lòng yêu nước, ý chí kiên cường và khát vọng gìn giữ hòa bình.
Người ta vẫn nói, mỗi con đường quê đều lưu giữ những dấu chân của bao thế hệ. Với bác Lê Văn Dân, những dấu chân ấy không chỉ là bước đi trên con đường làng Dương Phú hôm nay, mà còn là ký ức của một thời tuổi trẻ từng bước qua những chặng đường đầy gian khó để thực hiện nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.
Có những đêm hành quân dưới bầu trời không ánh điện, chỉ có ánh sao và niềm tin dẫn lối. Có những ngày gian khổ mà điều quý giá nhất không phải là vật chất, mà là cái nắm tay động viên của đồng đội, là lời hẹn sẽ cùng nhau trở về sau khi hoàn thành nhiệm vụ. Chính tình đồng chí, đồng đội ấy đã tiếp thêm sức mạnh để những người lính vượt qua mọi thử thách.
Chiến tranh đã lùi xa, bác Lê Văn Dân trở về quê hương mang theo không phải những chiến công để kể về mình, mà là một lối sống khiêm nhường, nghĩa tình. Trong cuộc sống thường ngày, bác luôn cần mẫn lao động, chăm lo gia đình, sống chan hòa với bà con lối xóm và giữ gìn phẩm chất của người cựu chiến binh – trung thực, trách nhiệm và giàu lòng nhân ái.
Mỗi buổi chiều đi trên con đường quê, bác vẫn thường dừng lại nhìn những hàng cây xanh, tiếng trẻ nhỏ ríu rít đến trường và cuộc sống bình yên đang hiện hữu. Đó là điều mà biết bao thế hệ đi trước đã hy sinh để đổi lấy. Với bác, được chứng kiến quê hương đổi thay từng ngày chính là niềm hạnh phúc lớn lao nhất.



