Dấu chân của những chiếc bóng
Tháng Bảy, nắng vàng như rót mật trên từng tán cây xanh mát của Làng Hữu Nghị Việt Nam. Những câu chuyện về một thời hoa lửa lại được thắp lên, như một lời nhắc nhở không bao giờ cũ về giá trị của hòa bình và độc lập. Lần đầu tiên, câu chuyện của ông Nguyễn Gia Thao – người lính đặc công năm xưa được vang lên, mang theo những vết thương không thể lành và một trái tim vẹn nguyên tình yêu đất nước.
Năm 1976, khi tiếng gọi nhập ngũ vang lên, ông Nguyễn Gia Thao khi ấy mới 19 tuổi. Với bao người, đây là một lựa chọn khó khăn, nhưng với gia đình ông đó là một niềm tự hào. Cha mẹ ông không một lời từ chối, không một chút ngần ngại. Họ tiễn con đi với niềm tin sắt đá, rằng con trai mình đang cống hiến cho một lý tưởng cao đẹp. Đó là sự ủng hộ thầm lặng nhưng mạnh mẽ, là tình yêu thương lớn lao được thể hiện qua hành động, gieo vào lòng người con trai ấy một ý chí chiến đấu kiên cường. Đối với ông, sự đồng lòng của gia đình chính là động lực lớn nhất để ông vượt qua những gian khổ sau này.
Sau những tháng huấn luyện khắc nghiệt ở Hà Tây, Xuân Mai, ông được bổ sung vào Lữ đoàn 113, Trung đoàn 305 – một đơn vị đặc công.
"Đặc công, vất vả lắm!" ông khẽ thở dài, như thể cái buốt giá của những đêm đông năm ấy ùa về: "Toàn đi đêm thôi. Nhiệm vụ chính là luồn sâu lòng địch, thăm dò thế trận, quân số. Để trinh sát một điểm phải mất 3-4 đêm. Bùn đất, lá cây trát kín người để ngụy trang, cứ thế một tổ ba người lặng lẽ hành quân trong màn đêm. Chúng tôi di chuyển như những bóng ma, không tiếng động, không ánh sáng, chỉ có hơi thở và nhịp tim đập mạnh", ông nói.
Những buổi tập dường như không bao giờ kết thúc. Họ bò, trườn trong bùn lầy, ngâm mình trong dòng nước lạnh giá. Rét cắt da cắt thịt, đến mức răng cứ va vào nhau liên hồi, nhưng không một ai than vãn: "Về sớm nhất cũng phải 11 giờ đêm, có khi đến 1-2 giờ sáng. Tắm rửa xong, người buốt lắm, mãi mới ngủ được. Nhưng sáng ra, lại tiếp tục tập luyện, không than phiền nửa lời”, đó là sự nhẫn nại không lời, không cần ai biết đến, chỉ vì một mục tiêu lớn lao hơn, ông Thao nói.



