Dấu chân cựu binh và lời tri ân từ đất bạn
Dấu chân cựu binh và lời tri ân từ đất bạn
Trời vùng biên hôm ấy như có một sự sắp đặt thiêng liêng. Cả đêm trước, mưa gió kéo dài, tưởng chừng sẽ làm nặng thêm không gian tưởng niệm. Vậy mà sáng ngày 22/7/2025, khi các đoàn cựu chiến binh về viếng Nghĩa trang Liệt sĩ Đức Cơ, mây bỗng tan, gió cũng lặng dần, bầu trời mở ra một khoảng trong xanh hiếm lạ.
Giữa khoảng sân nghĩa trang rộng thênh thang, trong không khí trang nghiêm và lắng đọng, cựu chiến binh Đoàn Tiến Dũng, nguyên Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 57, Đoàn 7705, Mặt trận 479, đứng lặng rất lâu. Ánh mắt ông hướng về những hàng mộ ngay ngắn phía trước, nơi có biết bao người đồng đội năm xưa đã nằm lại sau những năm tháng làm nhiệm vụ quốc tế trên đất bạn Campuchia.
Ông Dũng từng có hơn chục năm, từ năm 1978 đến năm 1989, có mặt trên chiến trường Campuchia. Với ông, ký ức chiến tranh chưa bao giờ thật sự lùi xa. Những trận đánh, những cuộc hành quân, những lần chứng kiến đồng đội ngã xuống vẫn hằn sâu trong tâm trí, rõ như mới hôm qua.
Giọng ông chùng xuống khi nhắc lại một kỷ niệm không thể nào quên: ngày 10/7/1987, trong một trận đánh ở Siem Reap, ông bị thương ở tay và đầu. Ngay bên cạnh ông, hai người đồng đội đã anh dũng hy sinh. Khoảnh khắc ấy trở thành vết hằn không chỉ trên cơ thể, mà còn trong trái tim người lính. Ông nghẹn ngào chia sẻ rằng, chứng kiến nhiều anh em ngã xuống, bị thương giữa chiến trường khốc liệt, những hình ảnh ấy chưa bao giờ phai mờ trong ông.
Sau chiến tranh, người cựu binh ấy lại tiếp tục một hành trình lặng thầm nhưng đầy nghĩa tình. Suốt nhiều năm, ông Dũng miệt mài rong ruổi qua nhiều tỉnh của Vương quốc Campuchia để tìm kiếm, quy tập và đưa hài cốt đồng đội hồi hương. Đó không chỉ là trách nhiệm của người lính còn sống, mà còn là lời hứa với những người đã nằm lại nơi đất khách: bằng mọi cách, sẽ đưa các anh trở về với đất mẹ.
Dù hiện sinh sống ở tỉnh Khánh Hòa, nhưng mỗi lần có dịp đi qua Đức Cơ, ông Dũng đều vào Nghĩa trang Liệt sĩ Đức Cơ thắp nén nhang cho đồng đội. Với ông, nơi đây không chỉ là nghĩa trang, mà là một phần ký ức đời lính, là nơi hội tụ nghĩa tình đồng đội, tình quốc tế và lòng biết ơn sâu nặng.
Đứng trước những hàng mộ lặng im, ông Dũng xúc động nói: “Đồng đội tôi nằm lại ở đây rất nhiều. Tuy không cùng đơn vị nhưng chúng tôi cùng chung một lý tưởng quốc tế cao cả. Các anh đã hy sinh để chúng tôi được sống. Những tấm huy chương trên ngực áo hôm nay thấm cả máu xương của đồng đội”.
Nói đến đó, mắt ông ngấn lệ. Bàn tay người lính già khẽ chỉ lên ngực áo đầy huy chương. Những tấm huy chương lấp lánh trong nắng sớm, nhưng phía sau ánh sáng ấy là biết bao mất mát, hy sinh, là máu xương của những người đã vĩnh viễn nằm lại để hòa bình được hồi sinh.
Trong giây phút ấy, giữa Nghĩa trang Liệt sĩ Đức Cơ trang nghiêm, hình ảnh người cựu binh đứng lặng trước đồng đội đã trở thành một câu chuyện xúc động về tình đồng chí, nghĩa đồng đội và lòng tri ân không bao giờ cạn. Những dấu chân cựu binh hôm nay không chỉ trở về với ký ức chiến trường, mà còn nối dài lời nhắc nhở cho thế hệ mai sau: phải biết trân trọng hòa bình, gìn giữ tình hữu nghị và mãi mãi khắc ghi công ơn của những người đã ngã xuống.



