Cựu chiến binh

DẤU CHÂN ĐẦU TIÊN TRÊN ĐẤT TRƯỜNG SƠN

Thanh Hóa31/05/2026TRỊNH VĂN KHANG (Đoàn xã Hoằng Thanh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau nhiều tháng huấn luyện, đầu năm 1971, đơn vị của ông Trịnh Văn Khang nhận lệnh hành quân vào chiến trường miền Nam. Tin tức ấy khiến cả đơn vị vừa háo hức vừa hồi hộp. Những người lính trẻ hiểu rằng phía trước không còn là thao trường hay bãi tập mà là cuộc chiến thực sự.

Trước giờ xuất phát, mỗi người được phát thêm lương khô, võng dù, tăng cá nhân và một số vật dụng cần thiết. Chiếc ba lô vốn đã nặng nay càng nặng hơn, nhưng không ai than phiền.

Buổi chiều hôm ấy, đoàn quân bắt đầu rời doanh trại.

Những bước chân nối tiếp nhau đi giữa những triền đồi xanh ngắt. Ban đầu, không khí còn khá vui vẻ. Nhiều chiến sĩ tranh thủ hát những bài ca cách mạng quen thuộc để động viên tinh thần nhau.

Nhưng chỉ sau vài ngày hành quân, mọi người mới thực sự cảm nhận được sự khắc nghiệt của núi rừng Trường Sơn.

Những con dốc cao tưởng chừng không có điểm kết thúc. Có đoạn đường chỉ rộng vừa đủ một người đi, một bên là vách đá dựng đứng, bên kia là vực sâu hun hút. Mỗi bước chân đều phải hết sức cẩn thận.

Mùa khô nhưng thời tiết trong rừng thay đổi thất thường. Buổi sáng nắng như đổ lửa, đến chiều lại xuất hiện những cơn mưa bất chợt. Đất đỏ nhão ra dưới chân khiến việc di chuyển càng thêm khó khăn.

Ông Khang nhớ nhất một buổi chiều khi đơn vị đang vượt qua một quả đồi lớn. Một chiến sĩ trẻ trong tiểu đội bị chuột rút vì mất sức. Không ai bảo ai, những người còn lại chia nhau mang giúp ba lô và dìu đồng đội đi tiếp.

Giữa chiến trường, tình đồng đội thường bắt đầu từ những điều giản dị như thế.

Ban đêm, đơn vị mắc võng ngủ dưới tán rừng. Những chiếc tăng màu xanh được căng lên để tránh sương và mưa. Tiếng côn trùng, tiếng gió rừng và đôi khi là tiếng thú hoang vọng lại từ xa khiến nhiều người mất ngủ trong những ngày đầu.

Một tối nọ, khi đang nghỉ chân bên khe suối, ông Khang lấy từ túi áo ra tấm ảnh gia đình đã mang theo từ ngày nhập ngũ.

Ánh đèn pin được che kín chỉ đủ soi rõ những gương mặt thân quen trong bức ảnh.

Ông nhìn rất lâu.

Trong khoảnh khắc ấy, ông nhớ đến cha mẹ, nhớ bến đò bên sông Chu và nhớ những buổi chiều thả lưới cùng bạn bè trên dòng sông quê.

Người đồng đội nằm bên cạnh hiểu tâm trạng ấy nên chỉ khẽ nói:

– Rồi sẽ có ngày mình trở về.

Câu nói đơn giản nhưng đã trở thành niềm tin của biết bao người lính trẻ năm ấy.

Những tuần hành quân tiếp tục kéo dài.

Càng tiến sâu vào Trường Sơn, dấu vết chiến tranh càng hiện rõ. Nhiều cánh rừng bị bom đạn cày xới tan hoang. Những hố bom lớn nằm nối tiếp nhau dọc các tuyến đường. Có những thân cây cổ thụ bị sức ép bom đánh bật gốc nằm ngổn ngang giữa rừng.

Dù vậy, dòng người và dòng hàng hóa vẫn không ngừng tiến về phía trước.

Ông Khang dần hiểu rằng Trường Sơn không chỉ là một con đường. Đó là biểu tượng của ý chí dân tộc, là mạch máu nối hậu phương với tiền tuyến và là nơi chứng kiến sự hy sinh thầm lặng của hàng vạn con người.

Nhiều năm sau, khi đã trở thành một cựu chiến binh tóc bạc, ông vẫn nhớ như in những dấu chân đầu tiên trên đất Trường Sơn. Đó là những bước chân của tuổi trẻ, của lòng yêu nước và của niềm tin mãnh liệt vào ngày chiến thắng.

Con đường năm ấy đã đưa ông đi qua những năm tháng khốc liệt nhất của cuộc đời, nhưng cũng chính con đường ấy đã giúp ông hiểu thế nào là trách nhiệm, là tình đồng chí và là giá trị thiêng liêng của hòa bình – những điều mãi mãi thuộc về ký ức của một thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
DẤU CHÂN ĐẦU TIÊN TRÊN ĐẤT TRƯỜNG SƠN | Câu chuyện thời hoa lửa