Cựu chiến binh

DẤU CHÂN DU KÍCH TRONG MỘT THỜI HOA LỬA

Khánh Hòa13/06/2026Cao Thị Thanh Thủy (Đoàn phường Cam Ranh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những câu chuyện “thời hoa lửa”, hình ảnh người du kích luôn mang một vẻ đẹp rất riêng: gần dân, bám địa bàn, âm thầm làm nhiệm vụ và giữ vững niềm tin trong những năm tháng khó khăn. Với ông Nguyễn Hữu Cự, sinh ngày 17 tháng 10 năm 1942, từng tham gia lực lượng du kích, quãng đời tuổi trẻ của ông gắn với những ngày tháng đầy thử thách, nơi lòng gan góc, sự kín đáo và tinh thần trách nhiệm được rèn luyện qua từng phần việc cụ thể.

Thời còn tham gia lực lượng, người du kích không phải lúc nào cũng có điều kiện hoạt động trong môi trường đầy đủ, nền nếp như đơn vị tập trung. Nhiệm vụ của họ thường gắn với địa bàn, với Nhân dân, với những phần việc đòi hỏi sự cẩn trọng, bí mật và bền bỉ. Có khi là nắm tình hình, có khi là giữ liên lạc, hỗ trợ cơ sở, bảo vệ xóm làng, nhắc nhau cảnh giác và phối hợp cùng lực lượng chung khi cần thiết. Mỗi việc đều cần sự tỉnh táo, bởi chỉ một chút chủ quan cũng có thể ảnh hưởng đến tập thể và bà con xung quanh.

Cốt truyện thời hoa lửa của ông Cự là câu chuyện về dấu chân lặng lẽ của người du kích trên chính mảnh đất quê hương. Không ồn ào, không phô trương, người du kích phải biết quan sát, biết giữ lời, biết làm việc kín đáo và biết đặt an toàn chung lên trước sự thuận tiện của bản thân. Trong hoàn cảnh chiến tranh, sự gan góc không chỉ là dám đối diện khó khăn, mà còn là biết kiên trì, không dao động, không để lộ sơ hở và luôn giữ vững niềm tin với nhiệm vụ.

Điều đáng quý trong những năm tháng ấy là tình nghĩa giữa người du kích với đồng đội và Nhân dân. Đồng đội nhắc nhau giữ bí mật, hỗ trợ nhau khi công việc khó, chia sẻ từng kinh nghiệm nhỏ để cùng hoàn thành nhiệm vụ. Nhân dân là chỗ dựa, là nguồn động viên, là nơi nuôi dưỡng niềm tin để người du kích thêm vững lòng. Chính mối gắn bó ấy làm nên sức mạnh thầm lặng của lực lượng ở cơ sở.

Sau này, khi tham gia Hội Cựu chiến binh từ ngày 06/4/1990 tại TDP Lộc An, những bài học từ thời hoa lửa vẫn là hành trang quý đối với ông. Nhưng phần sâu đậm nhất trong câu chuyện về ông Nguyễn Hữu Cự vẫn là hình ảnh người du kích năm xưa: bám địa bàn, sống kín đáo, trách nhiệm với đồng đội, nghĩa tình với Nhân dân và luôn giữ trong lòng ngọn lửa yêu nước âm thầm mà bền bỉ.

Câu chuyện của ông nhắc chúng ta rằng “thời hoa lửa” không chỉ được viết nên bởi những người lính trong đội hình chính quy, mà còn bởi những người du kích ở cơ sở, những con người lặng thầm góp sức bảo vệ quê hương. Chính sự gan góc, kín đáo, bền bỉ và gần dân ấy đã góp phần làm sáng đẹp phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ và truyền thống yêu nước của quê hương.

Thông điệp gửi thế hệ trẻ:
Từ câu chuyện của ông Nguyễn Hữu Cự, thanh thiếu nhi hôm nay có thể học được rằng yêu nước bắt đầu từ trách nhiệm với nơi mình sống. Hãy biết trân trọng hòa bình, kính trọng thế hệ đi trước, sống có kỷ luật, có niềm tin và góp phần xây dựng quê hương bằng những việc làm cụ thể, bền bỉ mỗi ngày.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn