Bài viết

Dấu Chân Giản Dị Của Trung Tá Phạm Văn Nghề

Ngày ấy , ở vùng quê Tân Lộc đầy gió nội đồng, cậu bé Phạm Văn Nghề lớn lên giữa câu chuyện truyền thống cách mạng của gia đình. Tuổi thơ của cậu sớm gắn với sự rèn dạy nghiêm cẩn của cha, sự bao dung của mẹ – những con người đã gieo vào Nghề lòng kiên quyết, ngay thẳng và tinh thần đứng về phía điều đúng đắn. Năm 18 tuổi, khi bạn bè cùng trang lứa còn đang loay hoay chọn nghề, Nghề đã khoác lên mình bộ áo học viên Công an nhân dân. Con đường ấy không phải lựa chọn đơn giản, nhưng lại là điều mà

Đà Nẵng25/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày ấy, ở vùng quê Tân Lộc đầy gió nội đồng, cậu bé Phạm Văn Nghề lớn lên giữa câu chuyện truyền thống cách mạng của gia đình. Tuổi thơ của cậu sớm gắn với sự rèn dạy nghiêm cẩn của cha, sự bao dung của mẹ – những con người đã gieo vào Nghề lòng kiên quyết, ngay thẳng và tinh thần đứng về phía điều đúng đắn.

Năm 18 tuổi, khi bạn bè cùng trang lứa còn đang loay hoay chọn nghề, Nghề đã khoác lên mình bộ áo học viên Công an nhân dân. Con đường ấy không phải lựa chọn đơn giản, nhưng lại là điều mà cậu thanh niên mang trong mình ước vọng “được góp chút sức cho bình yên quê hương”.

Từ lớp sơ cấp Công an năm 1987, Nghề bắt đầu bước vào môi trường rèn luyện nghiêm khắc. Anh theo những chuyến công tác đầu tiên ở Công an huyện Tam Bình – nơi anh hiểu rõ thế nào là trực chiến ngày đêm, thế nào là những quyết định cần dứt khoát để bảo vệ nhân dân.

Những năm tháng thăng trầm đưa anh đến nhiều vị trí khác nhau: Điều tra viên, Phó Đội trưởng hình sự, rồi Đội trưởng các đội nghiệp vụ, đến công tác tại Phòng Cảnh sát giao thông đường thủy, Phòng PC25… Mỗi giai đoạn, anh đều để lại dấu ấn bằng sự bản lĩnh, trách nhiệm và một thái độ nghề nghiệp không chút mỏi mệt.

Trong những cuộc đấu tranh chống tội phạm, đặc biệt là tội phạm ma túy và kinh tế, Trung tá Phạm Văn Nghề luôn được đồng đội ghi nhớ bởi sự cẩn trọng, gan dạ và cách nhìn nhận vấn đề sâu sắc. Anh chưa từng xem đó là nhiệm vụ đơn thuần – với anh, đó là sứ mệnh giữ gìn sự bình yên của bao gia đình.

Rồi đến lúc anh đảm trách cương vị Đội trưởng Đội Cảnh sát điều tra tội phạm về kinh tế và ma túy Công an thị xã Bình Minh – cương vị cuối cùng trong đời công chức của anh. Dù ở môi trường nào, anh cũng chọn cách sống lặng lẽ, không khoa trương, để công việc lên tiếng thay mình.

Khi nghỉ hưu và chuyển sinh hoạt về Chi bộ khóm 8 phường Phước Hậu, anh trở lại cuộc sống đời thường bằng sự dung dị vốn có. Anh vẫn siêng năng với họp chi bộ, vẫn quan tâm tới thanh niên địa phương, vẫn gửi gắm những lời nhắc nhẹ về việc giữ nếp sống tốt. Trong gia đình, anh là người cha, người ông nhân hậu – người mà con cháu luôn nhìn thấy sự mẫu mực trong từng hành động nhỏ.

Cho đến khi bệnh tật kéo đến, sức khỏe dần mòn đi, nhưng anh vẫn giữ thái độ bình thản, vẫn cố gắng tự mình đi lại, trò chuyện với bà con lối xóm. Sự giản dị ấy theo anh đến tận cuối đời.

Ngày 18 tháng 9 năm 2025, ở tuổi 56, anh khép lại hành trình của mình – hành trình 38 năm cống hiến cho ngành Công an và 33 năm đứng trong hàng ngũ của Đảng. Anh ra đi khi tâm nguyện đã tròn, khi tấm lòng với Đảng, với quê hương vẫn nguyên vẹn như thuở đầu.

Nhìn lại cuộc đời anh – một đời không ồn ào, không tìm ánh sáng sân khấu – nhưng lại sáng lên bằng chính sự tận tụy, bằng những chặng đường bền bỉ mà anh đã đi qua với tất cả chân thành.

Và hôm nay, khi chúng ta tạm biệt anh, chúng ta không nói lời chia ly.
Chỉ nhẹ nhàng gửi anh vào một hành trình khác –
nơi bình yên mới tiếp nối bình yên mà anh đã gìn giữ suốt cuộc đời mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn