Cựu chiến binh

Dấu Chân Giữa Đại Ngàn

Đắk Lắk03/07/2026Y Chí Quyền Rcăm (Đoàn thanh niên xã Ea Kiết)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là một cựu chiến binh, đã đi qua những năm tháng mà con người ta không kịp nhớ ngày, chỉ kịp nhớ tiếng bom, mùi khói và những bước chân không bao giờ dừng lại giữa đại ngàn Trường Sơn, nơi mỗi con đường chúng tôi đi qua đều in dấu của sự sống và cả mất mát. Năm ấy tôi còn rất trẻ, vừa rời ghế nhà trường đã khoác lên mình màu áo lính, hành quân cùng đơn vị qua những cánh rừng rậm rạp, nơi ánh sáng mặt trời chỉ lọt xuống thành từng vệt mỏng, và chúng tôi đi mãi, đi mãi, như thể không có điểm cuối, chỉ có nhiệm vụ phía trước. Trong đơn vị có anh Phong, người luôn đi đầu trong mọi chặng hành quân, đôi chân anh như không biết mệt, còn ánh mắt thì luôn hướng về phía rừng sâu, có lần tôi hỏi anh vì sao không bao giờ đi giữa đội hình, anh chỉ cười và nói rằng nếu có gì xảy ra thì người đi trước sẽ mở đường cho người sau. Một lần hành quân qua đoạn rừng dốc đứng, trời đổ mưa lớn, đất trơn trượt, cả đơn vị phải bám vào nhau để đi, rồi bất ngờ địch tập kích, tiếng súng và tiếng nổ vang lên giữa đại ngàn, mọi thứ trở nên hỗn loạn, tôi bị tách khỏi đội hình, khi tìm lại được đường thì chỉ còn lại dấu chân lẫn trong bùn đất và những vệt máu loang trên lá rừng, còn anh Phong thì không còn nữa, chỉ để lại những dấu chân cuối cùng hướng về phía con đường chúng tôi phải tiếp tục đi. Sau chiến tranh, tôi trở về quê, sống một cuộc đời bình lặng, nhưng mỗi khi đi qua những cánh rừng, tôi lại có cảm giác như đang bước theo dấu chân cũ, dấu chân của những người đã đi trước, đã mở lối, đã ngã xuống mà không kịp trở về. Nhiều năm sau, khi có dịp trở lại Trường Sơn, tôi đứng giữa đại ngàn đã xanh trở lại, không còn tiếng súng, chỉ còn tiếng gió và chim rừng, tôi cúi xuống nhìn mặt đất và tưởng như vẫn thấy những dấu chân năm xưa in mờ trong ký ức, dẫn tôi đi qua những đoạn đường mà ngày trước chúng tôi đã từng sống và chiến đấu. Tôi hiểu rằng những dấu chân ấy không biến mất, chúng chỉ hòa vào đất rừng, vào con đường hôm nay, vào sự bình yên mà chúng tôi đang có, và trong tôi, dấu chân giữa đại ngàn ấy vẫn còn sống, như một lời nhắc rằng có những con đường được mở ra không chỉ bằng bước đi, mà bằng cả tuổi trẻ và sự hy sinh của những người lính không bao giờ trở lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn