Dấu chân giữa thời hoa lửa
Dấu chân giữa thời hoa lửa
Năm 1971, khi cuộc kháng chiến bước vào những tháng năm khốc liệt nhất, chị Nguyễn Thị Liễu – cô gái vùng đất lúa Nghĩa Đồng rời quê nhà, theo đoàn dân công hỏa tuyến lên đường ra biên giới Việt - Lào. Ngày ấy, chị chỉ vừa ngoài đôi mươi, dáng người nhỏ bé nhưng đôi mắt lúc nào cũng ánh lên sự cứng cỏi và niềm tin son sắt vào ngày đất nước hòa bình.
Con đường hành quân hun hút giữa đại ngàn Trường Sơn chưa bao giờ dễ đi. Những chiếc xe gạo, xe lương thực nặng trĩu lăn trên nền đất đỏ lầy lội, có khi phải bốn, năm người ghì vai mới kéo nổi qua dốc. Mưa rừng xối xả, bùn ngập tới mắt cá chân, đêm xuống sương lạnh cắt da, vậy mà đoàn dân công vẫn lặng lẽ bước đi. Chị Liễu thường nói vui với đồng đội:
“Gạo này không chỉ nuôi bộ đội, mà còn nuôi cả ngày mai đất nước.”
Ngoài việc vận chuyển lương thực, chị còn làm công tác dân vận. Hôm nay ở một bản làng sát biên giới, ngày mai lại theo đoàn đi sâu vào rừng. Chỗ ngủ có khi chỉ là tấm tăng trải vội bên gốc cây, bữa cơm nhiều hôm chỉ nắm cơm độn sắn cùng ít muối vừng. Cuộc sống nay đây mai đó khiến đôi vai người con gái trẻ thêm chai sạn, nhưng trái tim thì càng thêm kiên cường.
Thế nhưng, giữa bom đạn và những cuộc hành quân dài dằng dặc, điều khiến nhiều người sợ nhất lại không phải tiếng máy bay gầm rú trên đầu, mà là những cơn sốt rét rừng âm thầm quật ngã con người. Có những đêm chị Liễu run lên bần bật giữa tấm chăn mỏng, môi tím tái, mồ hôi ướt đẫm. Cơn sốt đến bất ngờ như ngọn lửa thiêu trong người, rồi lại rét buốt đến tận xương.
Vậy mà sáng hôm sau, khi đoàn chuẩn bị lên đường, chị vẫn gượng đứng dậy, siết lại quai dép cao su và tiếp tục kéo xe. Đồng đội thương chị, khuyên nghỉ lại, chị chỉ cười:
“Bom đạn còn không lùi được mình, vài cơn sốt sao cản nổi đường đi.”
Câu nói mộc mạc ấy theo suốt những năm tháng chiến tranh, trở thành sức mạnh cho biết bao người cùng thời.
Chiến tranh đã lùi xa, những cánh rừng năm xưa giờ xanh yên bình. Nhưng ký ức về những đoàn dân công hỏa tuyến vẫn còn đó — những con người không trực tiếp cầm súng nơi chiến hào nhưng đã góp cả tuổi xuân, máu và nước mắt cho Tổ quốc.Top of FormTop of Form



