DẤU CHÂN GIỮA TRƯỜNG SƠN KHÔNG MỜ
Sau những năm tháng bám tuyến Trường Sơn, gánh hàng qua dốc núi, vượt suối, đối mặt với bom đạn và sạt lở, Nguyễn Văn Bình cùng đồng đội đã đi qua những chặng đường gian khổ nhất của chiến tranh. Mỗi bước chân trên con đường ấy đều in dấu mồ hôi, sức lực và cả những hy sinh thầm lặng. Ngày đất nước dần yên tiếng súng, ông trở về trong sự bình yên của quê hương. Con đường làng quen thuộc, cánh đồng trải dài, mái nhà xưa… tất cả vẫn vậy, nhưng trong lòng người lính dân công năm ấy, mọi ký ức vẫn còn nguyên vẹn như mới hôm qua. Cuộc sống sau chiến tranh trở lại bình dị. Ông tiếp tục lao động, gắn bó với ruộng đồng và gia đình, sống lặng lẽ như bao người nông dân khác. Ít khi nhắc lại những năm tháng gian khổ, nhưng mỗi khi nhớ về Trường Sơn, ánh mắt ông lại chậm lại, sâu hơn. Những đồng đội năm xưa, những chuyến gánh hàng không mệt mỏi, những con đường vừa mở đã sập… tất cả trở thành ký ức không thể nào quên. Với ông, đó không chỉ là chiến tranh, mà là một phần đời đã góp vào hòa bình hôm nay. Nguyễn Văn Bình hiểu rằng, hòa bình không tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng sức người, bằng tuổi trẻ và bằng những bước chân không nghỉ trên tuyến lửa Trường Sơn. “Thời hoa lửa” của ông khép lại, nhưng dấu chân dân công năm ấy vẫn còn in sâu trong ký ức lịch sử, không bao giờ phai mờ.



