Dấu chân không lùi bước
Dấu chân không lùi bước
Câu chuyện sau đây kể về bác Đoàn Ngọc Ánh, sinh năm 1948, một người lính trực tiếp tham gia kháng chiến chống Mỹ.
Vào những năm 1970, nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, bác Đoàn Ngọc Ánh đã xuất quân ra mặt trận. Mặc dù khi đó bác đã có gia đình và con cái, nhưng vì đất nước hưởng ứng phong trào, bác đã gác lại việc nhà để lo việc nước. Bác thuộc Sư đoàn 308, có nhiệm vụ sang Lào phối hợp cùng quân đội Lào giúp bảo vệ cách mạng. Trong quân đội, điều bác học được là kỷ luật, kỷ cương, sự nghiêm khắc, luôn tiến về phía trước và đặc biệt là không được chùn bước. Bác Đoàn Ngọc Ánh từng xông pha vào trận địa bom mìn, nhiều lần hơi kinh diễn nhưng vẫn luôn ghi nhớ: “Kiên cường không được gục, gai đâm qua không được lùi.”

Khi mới xuất quân, đơn vị của bác Đoàn Ngọc Ánh phải băng rừng, vượt núi đá, vượt sông rồi sang Lào đánh chiến. Hành trình vô cùng khó khăn: khi đói phải ăn lương khô, khi khát uống nước suối; ban ngày phải tránh máy bay địch, ban đêm hành quân trong lặng lẽ. Ba lô của mỗi người lính chỉ có vài bộ quần áo, sợi chỉ khâu và ít thuốc men, lương thực thường cạn mau. Bác kể rằng nhiều đêm trời rét vẫn phải hành quân, khi bị sốt cũng cố gắng không làm chậm trễ hành quân. Hầu như ai trong sư đoàn cũng bị muỗi đốt, bọ ve cắn dẫn đến phát ốm, có những lúc chỉ có ý chí và tinh thần mới giúp họ vượt qua.
Khi sang đến Lào, nhiệm vụ của tiểu đội bác Đoàn Ngọc Ánh là làm tuyến liên lạc và trinh sát cho bộ đội. Trong chiến đấu, mỗi khi dây liên lạc bị đứt, bác phải xông pha ra chiến trường để nối lại. Đây là công việc nguy hiểm vì vừa phải né tránh địch, vừa sửa chữa dây liên lạc, đồng thời còn làm nhiệm vụ quan sát, báo cáo thông tin về chiến trường cho các bên liên quan. Bác cho rằng để làm được công việc này cần sự dũng cảm và gan dạ, còn người nhát yếu thì không thể đảm nhiệm.
Trong quá trình chiến đấu, bác Đoàn Ngọc Ánh đã chứng kiến nhiều đồng đội, chiến hữu ngã xuống. Người bị thương được đưa về sơ cứu rồi tiếp tục chiến đấu; có người mất chân, mất tay, mù mắt; cũng có người hy sinh trên chiến trường. Trước mỗi lần xuất quân, bác đều ghi lại di chúc, tên tuổi của mình vào một chiếc lọ thủy tinh nhỏ để phòng khi hy sinh.
Sau 2 năm công tác, chiến đấu tại Lào, đến năm 1972, trong một lần đi nối lại dây liên lạc, bác Đoàn Ngọc Ánh không may bị đạn bắn trúng vào chân. Do mất máu quá nhiều và vết thương bị nhiễm trùng, bác buộc phải cắt bỏ một bên chân và lắp chân giả (chân phải). Vì sức khỏe không cho phép tiếp tục chiến đấu, bác trở về nước làm công tác tình báo, báo cáo và tổng hợp thông tin cho đơn vị.
Sau đó, dù phải sống với chiếc xe lăn và chân giả, bác Đoàn Ngọc Ánh vẫn giữ tinh thần lạc quan. Khi được hỏi nếu được làm lại, bác có chọn đi lính nữa không, bác khẳng định là có.
Sau năm 1975, bác Đoàn Ngọc Ánh được Nhà nước trao tặng Huân chương Anh dũng, Huân chương Lao động cùng một số bằng khen khác. Hiện nay, bác đã nghỉ hưu, thường ngồi ngắm phong cảnh, đi dạo. Đối với em, bác là một người chiến sĩ rất kiên cường.



