Bài viết

Dấu chân không lùi của bệnh binh Trần Tấn Thành

Đồng Tháp07/05/2026Đoàn TNCS HCM Phường Sa Đéc (Đoàn TNCS HCM Phường Sa Đéc)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh năm 1936, ông Trần Tấn Thành trưởng thành trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Khi Tổ quốc gọi tên, ông lên đường tham gia kháng chiến, mang theo lòng yêu nước giản dị của một người con quê hương.

Ông từng tham gia nhiệm vụ vận chuyển và phục vụ chiến đấu tại chiến trường miền Nam – nơi bom đạn luôn rình rập từng bước chân. Trong ký ức của ông, có một tình tiết mà đến nay, dù đã gần cả đời người trôi qua, ông vẫn không thể quên.

Đó là một đêm hành quân vào khoảng đầu những năm 1970. Đơn vị của ông nhận nhiệm vụ chuyển lương thực và đạn dược vào tuyến trước. Con đường xuyên rừng tối đen, chỉ có ánh đèn pin được che kín để tránh máy bay phát hiện. Khi đoàn vừa đi qua một đoạn suối cạn, bất ngờ pháo địch dội xuống. Tiếng nổ chát chúa xé tan màn đêm, đất đá tung lên mù mịt.

Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, một đồng đội đi phía trước bị thương nặng, nằm lại giữa đường. Không kịp suy nghĩ, ông Thành quay ngược lại, bất chấp bom đạn còn rơi, dìu rồi cõng người đồng đội ấy băng qua đoạn đường nguy hiểm. Ông kể lại: “Lúc đó chỉ nghĩ nếu mình chậm một chút, đồng đội sẽ không qua khỏi. Sợ thì có, nhưng không thể bỏ anh em lại”.

Chính trong lần ấy, ông cũng bị sức ép của bom làm bị thương, để lại di chứng kéo dài đến tận hôm nay. Nhưng điều ông nhắc đến nhiều nhất không phải là vết thương của mình, mà là việc người đồng đội đã được cứu sống.

Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về với đời thường trong thân phận một bệnh binh. Cuộc sống không dễ dàng khi sức khỏe giảm sút, kinh tế còn nhiều thiếu thốn. Tuy vậy, ông chưa từng than vãn. Ông sống giản dị, cần mẫn, cố gắng làm lụng trong khả năng để chăm lo cho gia đình.

Ở địa phương, ông luôn là người gương mẫu, tích cực tham gia các hoạt động. Đặc biệt, mỗi khi có dịp gặp gỡ đoàn viên, thanh niên, ông lại kể câu chuyện đêm hành quân năm ấy – không phải để nói về sự dũng cảm của bản thân, mà để nhắc về tình đồng đội và trách nhiệm.

Hiện nay, ở tuổi gần 90, sức khỏe ông đã yếu, việc đi lại khó khăn do di chứng chiến tranh. Cuộc sống chủ yếu dựa vào gia đình và chế độ chính sách. Nhưng điều đáng quý là tinh thần ông vẫn rất lạc quan, minh mẫn. Ông vẫn dõi theo từng bước phát triển của địa phương, vẫn gửi gắm niềm tin vào thế hệ trẻ.

Câu chuyện về ông Trần Tấn Thành không phải là những chiến công lớn lao, mà là một khoảnh khắc rất đời – một quyết định quay lại giữa bom đạn để cứu đồng đội. Chính những điều giản dị mà phi thường ấy đã tạo nên “hoa lửa” – những con người lặng thầm nhưng rực sáng trong lòng dân tộc.

Ngọn lửa ấy hôm nay vẫn cháy, nhắc nhở mỗi đoàn viên, thanh niên rằng: sống có trách nhiệm, biết yêu thương và sẵn sàng vì người khác – đó chính là cách tiếp nối truyền thống của cha anh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Dấu chân không lùi của bệnh binh Trần Tấn Thành | Câu chuyện thời hoa lửa