Bài viết

DẤU CHÂN KHÔNG MẤT

DẤU CHÂN KHÔNG MẤT

Lào Cai04/05/2026Đoàn xã Yên Thành (Đoàn xã Yên Thành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau chiến tranh, ông Sơn trở lại khu rừng nơi ông từng chiến đấu. Mọi thứ đã thay đổi. Cây cối mọc dày, che phủ gần hết những dấu tích cũ.

Ông đi chậm, như tìm lại một điều gì đó.

Không có bản đồ, không có dấu hiệu, chỉ có ký ức dẫn đường.

Ông dừng lại ở một khoảng đất trống. Nơi đó, năm xưa là vị trí của đơn vị ông.

Ông cúi xuống, chạm tay vào đất.

“Chúng tôi từng ở đây,” ông nói khẽ.

Không ai nghe, nhưng ông biết mình không nói một mình.

Những người đã nằm lại, không có bia, không có tên.

Chỉ có đất, và những dấu chân đã in xuống.

Ông không mang theo gì nhiều. Chỉ một nắm hương nhỏ.

Ông thắp lên, để khói bay lên giữa rừng.

Không nghi thức, không lời đọc.

Chỉ là một sự lặng lẽ.

Khi đứng dậy, ông nhìn quanh lần cuối.

Dấu chân ngày xưa không còn nhìn thấy.

Nhưng ông biết, chúng chưa bao giờ mất.

Chúng nằm trong ký ức, trong lòng đất, và trong chính ông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
DẤU CHÂN KHÔNG MẤT | Câu chuyện thời hoa lửa