Bài viết

DẤU CHÂN KHÔNG MỜ GIỮA TRƯỜNG SƠN

Thanh Hóa31/05/2026Lê Văn Duy2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau những năm tháng bám rừng, vượt suối, băng bom đạn để giữ từng lá thư, từng tập tài liệu không bị gián đoạn, Lê Thị Thu cùng đơn vị dần hoàn thành nhiệm vụ trong những ngày chiến tranh đi đến hồi kết. Tuyến đường Trường Sơn năm nào vẫn còn đó, nhưng đã không còn những chuyến đi gấp gáp giữa đêm tối như trước.

Ngày trở về, Thu đứng lặng thật lâu giữa khoảng sân làng quen thuộc. Mọi thứ vẫn bình yên như cũ: con đường đất nhỏ, lũy tre xanh, tiếng gà trưa vọng lại. Nhưng trong lòng chị, ký ức chiến trường vẫn còn nguyên vẹn, như thể chỉ vừa mới hôm qua.

Cuộc sống sau chiến tranh trở về nhịp bình thường. Thu tiếp tục gắn bó với quê hương, sống giản dị, lặng lẽ như bao người phụ nữ nông thôn khác. Nhưng mỗi khi nhắc lại những năm tháng Trường Sơn, ánh mắt chị lại trầm xuống – không phải để buồn, mà để nhớ.

Những đồng đội năm xưa, người còn, người đã nằm lại giữa rừng sâu, luôn hiện diện trong ký ức của chị. Mỗi bước chân giao liên ngày ấy không chỉ là nhiệm vụ, mà còn là sự gửi gắm của niềm tin, của tuổi trẻ và cả lý tưởng.

Lê Thị Thu hiểu rằng, hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng rất nhiều hy sinh thầm lặng. Vì vậy, chị luôn trân trọng từng ngày sống trong yên bình, và coi việc kể lại ký ức chiến tranh là một cách gìn giữ lịch sử cho thế hệ sau.

“Thời hoa lửa” của chị khép lại, nhưn

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn