Dấu Chân Không Mỏi

Suốt những năm chiến tranh ác liệt, Lê Văn Trịnh được đồng đội gọi bằng cái tên trìu mến: “Người không biết mệt.”
Anh đảm nhận nhiệm vụ vận chuyển hậu cần cho mặt trận — công việc âm thầm nhưng vô cùng hiểm nguy. Hàng trăm cây số đường rừng, đèo dốc hiểm trở, bom đạn địch ngày đêm rình rập nhưng chưa bao giờ anh chậm một chuyến hàng.
Có lần đang vận chuyển thuốc men cho thương binh, đoàn tiếp tế rơi vào khu vực pháo kích dữ dội. Trong lúc mọi người tìm nơi ẩn nấp, Lê Văn Trịnh vẫn quyết đưa số thuốc đến trạm cứu thương phía trước.
Nhờ chuyến đi ấy, nhiều thương binh được cứu sống kịp thời.
Không phải ai cầm súng nơi tiền tuyến mới là anh hùng.
Lê Văn Trịnh đã chứng minh rằng trong chiến tranh, những bước chân âm thầm cũng góp phần làm nên chiến thắng vẻ vang của dân tộc.



