Dấu chân không ngủ dưới chân đèo Đá Đẽo
Những năm chiến đấu trên tuyến đường Trường Sơn, ông Lê Ngọc Sơn từng tham gia mở đường và vận chuyển quân nhu qua đèo Đá Đẽo, Quảng Bình. Con đèo quanh co, bom đạn cày xới ngày đêm nhưng bước chân người lính chưa bao giờ dừng lại. Một đêm hành quân xuyên bom đã trở thành ký ức ông nhớ mãi.
Ông Sơn thường bảo rằng đèo Đá Đẽo là nơi thử thách ý chí của người lính Trường Sơn dữ dội nhất. Núi đá dựng đứng, đường hẹp, phía trên là máy bay địch rình rập suốt ngày đêm.
Năm 1972, đơn vị ông được giao nhiệm vụ vận chuyển hàng qua cung đường này. Ban ngày phải ẩn mình trong rừng, đợi đêm xuống mới tiếp tục hành quân.
Ông kể:
“Có hôm đi suốt từ chập tối đến gần sáng mà chỉ được vài cây số vì bom đánh liên tục.”
Một đêm cuối mùa mưa, đoàn vận tải vừa qua khúc cua hiểm trở thì máy bay địch xuất hiện. Bom nổ rung chuyển cả sườn núi, đất đá đổ xuống chắn ngang đường.
Giữa khói bụi mịt mù, ông nghe tiếng một đồng đội gọi thất thanh vì bị kẹt dưới tảng đá lớn. Không chút do dự, ông cùng anh em lao tới đào đất cứu người.
Ông nhớ lại:
“Lúc ấy ai cũng chỉ nghĩ phải kéo bằng được đồng đội ra ngoài.”
Sau gần một giờ, người chiến sĩ ấy được cứu sống. Đoàn xe tiếp tục lặng lẽ vượt đèo trong màn đêm đặc quánh.
Ông Sơn bảo rằng điều kỳ lạ nhất của người lính thời chiến là dù gian khổ đến đâu, họ vẫn bước tiếp. Những dấu chân trên đèo Đá Đẽo năm ấy có lẽ mãi mãi không ngủ yên trong ký ức ông.



