Cựu Thanh niên xung phong

DẤU CHÂN KHÔNG PHAI

Tuyên Quang10/08/2026Phường Hà Giang 2 (Đoàn phường Hà Giang 2)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN "THỜI HOA LỬA"

DẤU CHÂN KHÔNG PHAI

Có những ký ức không bao giờ cũ. Dù chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, trong trái tim những người lính Cụ Hồ, tiếng hành quân, mùi khói súng và hình bóng đồng đội vẫn còn nguyên vẹn như mới hôm qua.

Những chàng trai tuổi mười tám, đôi mươi năm ấy đã gác lại ước mơ, rời mái nhà, cha mẹ và người thân để lên đường bảo vệ Tổ quốc. Họ khoác lên mình màu áo lính, mang theo lời hẹn "Ngày chiến thắng sẽ trở về", nhưng không phải ai cũng có cơ hội thực hiện lời hứa ấy.

Giữa mưa bom, bão đạn, những người lính đã cùng nhau vượt qua biết bao gian khổ. Có những bữa cơm chỉ là nắm cơm vắt với muối vừng, có những đêm ngủ giữa rừng sâu, giữa tiếng máy bay gầm rú. Có những người đồng đội vừa còn sát cánh bên nhau, chỉ sau một trận đánh đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Mỗi tấc đất độc lập hôm nay đều được đánh đổi bằng máu, nước mắt và tuổi xuân của biết bao người.

Thế nhưng, trong những năm tháng khốc liệt ấy, ngọn lửa niềm tin chưa bao giờ tắt. Tình đồng chí, đồng đội trở thành điểm tựa để họ vượt qua mọi hiểm nguy. Một ngụm nước được sẻ chia, một chiếc áo được nhường nhau trong đêm lạnh, hay chỉ một cái nắm tay trước giờ xung trận cũng đủ tiếp thêm sức mạnh để tiến về phía trước.

Ngày đất nước thống nhất, những người lính trở về với đời thường. Có người mang trên mình những vết thương chiến tranh, có người gửi lại một phần cơ thể nơi chiến trường, nhưng tất cả đều mang theo niềm tự hào vì đã góp phần làm nên độc lập, tự do cho dân tộc.

Hôm nay, các cựu chiến binh vẫn tiếp tục cống hiến bằng một cách khác. Họ là những tấm gương mẫu mực trong lao động, sản xuất, xây dựng quê hương; tích cực tham gia các phong trào ở địa phương, giáo dục truyền thống cách mạng cho thế hệ trẻ. Những câu chuyện về một thời hoa lửa được kể lại không phải để nhắc về đau thương, mà để nhắc nhở mỗi người về giá trị của hòa bình và trách nhiệm gìn giữ thành quả mà cha anh đã đánh đổi bằng cả tuổi xuân.

Có người từng nói: "Thời hoa lửa đã qua, nhưng ngọn lửa yêu nước thì không bao giờ tắt." Chính các cựu chiến binh là minh chứng sống động cho điều đó. Họ đã viết nên những trang sử hào hùng của dân tộc bằng lòng quả cảm, bằng sự hy sinh và bằng niềm tin son sắt vào ngày đất nước hòa bình.

Và hôm nay, trên mảnh đất bình yên, mỗi bước chân của thế hệ trẻ đều đang đi tiếp trên con đường mà các thế hệ cha anh đã mở lối. Đó chính là sự tiếp nối đẹp nhất của "Thời hoa lửa" – ngọn lửa của lòng yêu nước, của khát vọng cống hiến và của tinh thần Việt Nam bất diệt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
DẤU CHÂN KHÔNG PHAI | Câu chuyện thời hoa lửa