Dấu chân không trở lại
Chiến tranh kết thúc, nhưng không phải ai cũng có thể trở về. Có những
người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường, để lại phía sau là những người
thân yêu. Những người mẹ chờ con đến cuối đời, những người vợ không
bao giờ nhận lại được chồng, những đứa trẻ lớn lên mà chưa từng biết
mặt cha. Họ không xuất hiện trong những chiến thắng, nhưng lại mang
theo nỗi đau kéo dài suốt cả cuộc đời. Khi tôi hỏi ông rằng liệu ông có
từng oán trách hay không, ông chỉ lắc đầu và nói rằng đó là điều mà thế
hệ của ông đã chấp nhận, vì một điều lớn hơn – độc lập và tự do của đất
nước.
Rời khỏi câu chuyện của ông, tôi mang theo một cảm giác rất khó diễn
tả. Tôi bắt đầu nhìn cuộc sống của mình khác đi. Những điều tưởng như
bình thường như một ngày yên bình, một bữa cơm đủ đầy hay một giấc
ngủ không lo âu, hóa ra lại là những điều đã được đánh đổi bằng rất
nhiều hy sinh. “Thời hoa lửa” có thể đã lùi xa, nhưng nó chưa bao giờ
biến mất. Nó vẫn tồn tại trong ký ức của những người đã trải qua, trong
những câu chuyện được kể lại, và trong chính trách nhiệm của thế hệ
hôm nay.
Chúng ta không cần phải làm những điều quá lớn lao để tiếp nối quá
khứ. Chỉ cần sống tốt hơn mỗi ngày, biết trân trọng hiện tại và không
quên những gì đã xảy ra, đó cũng đã là một cách để giữ cho ngọn lửa ấy
tiếp tục cháy. Bởi có những người đã ra đi mà không trở lại, nhưng chính
họ đã mở ra con đường để chúng ta được sống trong hòa bình hôm nay.
Và chỉ cần chúng ta còn nhớ, thì những năm tháng ấy sẽ không bao giờ
bị lãng quên.


