Dấu Chân Không Trở Lại
Một chuyến trinh sát tưởng chừng quen thuộc đã trở thành ký ức ám ảnh, khi những dấu chân trên con đường rừng chỉ còn lại của một người quay về.
“Trinh sát là đi trước, về sau… nhưng không phải lúc nào cũng có thể quay về đủ người,” ông Lợi nói, giọng chậm rãi. Hôm đó, ông cùng hai đồng đội nhận nhiệm vụ băng rừng để nắm tình hình địch. Con đường mòn quen thuộc, nhưng không khí nặng nề lạ thường. “Ba chúng tôi đi cách nhau vài mét, giữ im lặng tuyệt đối. Chỉ có tiếng lá khô dưới chân.” Khi đến gần một con suối cạn, người đi đầu – anh Dũng – bất ngờ ra hiệu dừng lại. “Anh ấy phát hiện dấu vết lạ. Có thể là bẫy.” Họ vòng sang lối khác. Nhưng chưa kịp đi xa, một tiếng nổ chát chúa vang lên. “Đất đá tung lên. Khi tôi tỉnh lại… chỉ còn thấy khói và mùi khét.” Anh Dũng đã trúng mìn. Người còn lại bị thương nặng. “Tôi cố kéo cậu ấy đi, nhưng… cậu ấy bảo tôi phải rời đi ngay. Nếu không, cả ba sẽ mất.” Ông Lợi cắn răng, làm theo. “Đó là quyết định khó nhất đời tôi.” Ông trở về đơn vị một mình. Không ai hỏi nhiều, nhưng ai cũng hiểu. “Đêm đó, tôi không ngủ. Trong đầu chỉ hiện lên con đường mòn… và những dấu chân.” Vài ngày sau, ông quay lại cùng đồng đội để tìm kiếm. “Trên con đường ấy, tôi thấy rõ… ba hàng dấu chân lúc đi, nhưng chỉ còn một hàng khi về.” Ông dừng lại, ánh mắt trĩu nặng:
“Chiến tranh không chỉ lấy đi con người… mà còn để lại những khoảng trống không thể lấp đầy.” Những dấu chân trên con đường rừng năm ấy đã bị thời gian xóa mờ. Nhưng với ông Lợi, chúng vẫn còn in sâu – như một phần ký ức không bao giờ trở lại.



