DẤU CHÂN KHÔNG TRỞ LẠI
hi trở về, con đường vẫn đó… nhưng dấu chân thì không còn đủ nữa.
Ông Lợi vẫn nhớ một con đường nhỏ, nơi ông và đồng đội từng cùng nhau bước qua.
Hôm ấy, họ đi trong im lặng. Không ai nói nhiều, chỉ có tiếng bước chân nối nhau trên nền đất ẩm.
Khi trở về, con đường vẫn đó… nhưng dấu chân thì không còn đủ nữa.
Ông dừng lại rất lâu, nhìn xuống mặt đất – nơi một người đã không thể bước tiếp.
Từ đó về sau, mỗi lần đi qua con đường ấy, ông vẫn thấy như có thêm một người đang bước cùng mình… chỉ là không còn in dấu nữa.


