Bài viết

DẤU CHÂN LẶNG LẼ GIỮA TRƯỜNG SƠN

Thanh Hóa31/05/2026Lê Văn Duy3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau những năm tháng gắn bó với tuyến đường Trường Sơn, Trần Nguyệt An đã đi qua những ngày tháng không thể nào quên: những bản tin chuyển vội trong mưa bom, những ca trực trắng đêm giữa trạm y tế dã chiến, những lần vượt rừng sâu giữa ranh giới an toàn và hiểm nguy.

Ngày đất nước yên tiếng súng, chị trở về với cuộc sống bình dị nơi quê nhà. Con đường làng nhỏ, cánh đồng lúa, mái nhà thân quen… tất cả đều yên ả như chưa từng có chiến tranh. Nhưng trong ký ức của người giao liên – y tá năm ấy, Trường Sơn vẫn còn nguyên vẹn như một phần đời không thể tách rời.

Cuộc sống sau chiến tranh trở lại giản đơn. Chị tiếp tục lao động, chăm lo gia đình, sống lặng lẽ như bao người phụ nữ khác. Ít khi kể lại những năm tháng gian khổ, nhưng mỗi khi nhắc đến đồng đội, ánh mắt chị lại chùng xuống, như đang trở về với những đêm rừng không ngủ.

Những người đã cùng chị đi qua Trường Sơn, những ca cấp cứu giữa ánh đèn dầu, những bản tin vượt rừng trong thời khắc gấp gáp… tất cả trở thành ký ức không thể phai mờ. Đó không chỉ là chiến tranh, mà là tuổi trẻ đã sống và cống hiến trọn vẹn cho Tổ quốc.

“Thời hoa lửa” của Trần Nguyệt An khép lại, nhưng dấu chân của chị và những người con gái Trường Sơn vẫn còn in sâu trong lịch sử, như một minh chứng cho sự hy sinh thầm lặng mà bền bỉ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn