Dấu chân máu trên đường núi
(Nhân vật kể chuyện: Sùng A Chứ)
Tôi là Sùng A Chứ, sinh ra trong một gia đình làm nương lâu đời ở Dền Thàng. Con đường núi tôi đi gùi ngô mỗi ngày cũng là con đường giặc từng đi qua. Tôi lớn lên giữa những năm tháng đất không yên. Có những ngày tôi thấy dấu chân ngựa in lẫn dấu chân trần của dân bản. Mỗi dấu chân mang theo một nỗi đau. Khi giặc đến, chúng bắt dân nộp thóc và đánh đập người nghèo. Tôi từng thấy một cụ già bị trói vì giấu hạt giống. Hình ảnh ấy khiến lòng tôi sôi sục. Tôi tham gia nhóm thanh niên canh đường núi. Chúng tôi đặt bẫy rừng và phục kích bằng đá. Có người bị thương, có người không bao giờ trở về. Máu họ thấm vào đất lạnh. Tôi tin rằng đất nhớ tên họ. Khi thực dân Pháp cai trị, sự đàn áp kéo dài không dứt. Những cuộc nổi dậy tuy thất bại nhưng không vô nghĩa. Chúng gieo mầm phản kháng trong lòng dân. Tôi hiểu rằng tự do cần thời gian. Người Mông biết nhẫn nại nhưng không quên thù. Khi cách mạng đến, mầm ấy nảy lộc. Tôi tham gia dẫn đường cho cán bộ vượt núi. Con đường từng in dấu chân giặc nay in dấu chân giải phóng. Tôi thấy nước mắt mình rơi lần đầu tiên vì vui. Nhìn lại tuổi trẻ, tôi không tiếc. Vì tôi đã sống đúng với đất này. Giờ đây tôi kể lại câu chuyện cho cháu tôi nghe. Tôi muốn chúng biết rằng mỗi bước chân hôm nay đều có lịch sử phía dưới. Đường núi không chỉ là lối đi. Đó là nơi ghi dấu sự hy sinh. Người trẻ cần bước đi bằng sự trân trọng. Để không phụ công người đã ngã xuống. Để đất này mãi yên bình.



