Bài viết

Dấu chân ngựa trên đường Trường Sơn

Tuyên Quang03/08/2026Xã Đồng Yên (Đoàn xã Đồng Yên)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi sinh ra ở vùng núi, gắn bó với những đàn ngựa từ nhỏ. Khi cuộc kháng chiến bước vào giai đoạn ác liệt, tôi được giao nhiệm vụ chăm sóc và dẫn đoàn ngựa thồ vận chuyển hàng hóa vào các điểm tập kết trên tuyến Trường Sơn.

Mỗi con ngựa mang từ vài chục kilôgam gạo, muối, thuốc men hoặc đạn dược. Những con đường rừng nhỏ hẹp, dốc cao, trơn trượt sau mưa khiến việc di chuyển vô cùng vất vả. Có những đoạn phải dắt từng con vượt qua suối sâu hoặc men theo vách núi cheo leo.

Tôi coi từng con ngựa như người bạn đồng hành. Trước mỗi chuyến đi, chúng được kiểm tra móng, yên thồ và cho ăn đầy đủ. Nếu một con bị thương hoặc kiệt sức, cả đoàn sẽ dừng lại chăm sóc rồi mới tiếp tục hành trình.

Một lần, đoàn vận tải đang vượt đèo thì máy bay địch xuất hiện. Chúng tôi nhanh chóng đưa đàn ngựa vào rừng rậm, phủ lá cây lên hàng hóa để ngụy trang. Nhờ bình tĩnh xử lý, toàn bộ hàng hóa đều được bảo toàn.

Có những chuyến đi kéo dài nhiều ngày. Ban đêm, chúng tôi mắc võng nghỉ tạm dưới tán cây, còn đàn ngựa được buộc thành từng nhóm để tránh đi lạc. Sáng hôm sau, khi tiếng chim rừng cất lên, cả đoàn lại tiếp tục lên đường.

Ngày chiến tranh kết thúc, nhiều con ngựa đã già yếu, nhưng với tôi, dấu chân của chúng trên những con đường Trường Sơn mãi là biểu tượng của sự bền bỉ và hy sinh thầm lặng. Không chỉ con người mà cả những con vật trung thành cũng góp phần vận chuyển nguồn tiếp tế quý giá đến với chiến trường miền Nam.

Mỗi lần trở lại những con đường cũ, tôi vẫn nhớ tiếng chuông nhỏ đeo trên cổ ngựa và những bước chân đều đặn vượt qua núi rừng. Đó là âm thanh của hậu phương đang ngày đêm hướng về tiền tuyến

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn