Khác

DẤU CHÂN NGƯỜI ANH HÙNG TRÊN ĐẤT THẠNH LỘC TIỀN GIANG

Mùa mưa năm ấy, những con rạch ở xã Thạnh Lộc đầy nước. Mưa đổ trắng những vườn cây, hàng dừa ven bờ cứ nghiêng mình theo từng cơn gió. Ban ngày, Thạnh Lộc vẫn bình yên như bao miền quê Nam Bộ. Nhưng khi màn đêm buông xuống, vùng đất ấy trở thành nơi che chở cho những người con đang ngày đêm chiến đấu vì độc lập. Trong căn chòi nhỏ giữa vườn cây, ông Bảy- một cơ sở cách mạng-đang chờ một vị khách đặc biệt. Đó là Nguyễn Văn Tiếp, người cán bộ mà bà con trong vùng luôn gọi bằng cái tên thân thương:

Đồng Tháp25/08/2026xã Tân Phước 2 (Xã Tân Phước 2)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

DẤU CHÂN NGƯỜI ANH HÙNG TRÊN ĐẤT THẠNH LỘC TIỀN GIANG

Mùa mưa năm ấy, những con rạch ở xã Thạnh Lộc đầy nước. Mưa đổ trắng những vườn cây, hàng dừa ven bờ cứ nghiêng mình theo từng cơn gió. Ban ngày, Thạnh Lộc vẫn bình yên như bao miền quê Nam Bộ. Nhưng khi màn đêm buông xuống, vùng đất ấy trở thành nơi che chở cho những người con đang ngày đêm chiến đấu vì độc lập. Trong căn chòi nhỏ giữa vườn cây, ông Bảy- một cơ sở cách mạng-đang chờ một vị khách đặc biệt. Đó là Nguyễn Văn Tiếp, người cán bộ mà bà con trong vùng luôn gọi bằng cái tên thân thương: anh Tiếp. Anh đến không mang theo điều gì ngoài chiếc balo bạc màu và nụ cười điềm tĩnh. Anh hỏi từng gia đình có đủ gạo không, có ai bị địch bắt bớ hay không. Với anh, mỗi người dân đều là đồng đội, còn mỗi mái nhà đều là một pháo đài của lòng yêu nước.

Đêm hôm ấy, một tin khẩn được đưa đến: địch chuẩn bị càn quét qua Thạnh Lộc để truy lùng lực lượng cách mạng. Nếu không báo kịp, nhiều cơ sở sẽ bị lộ. Không chút chần chừ, anh Tiếp cùng một số du kích chia thành nhiều hướng. Họ men theo những con rạch nhỏ, băng qua những vườn cây rậm rạp. Người dân Thạnh Lộc đã quen thuộc từng bờ mương, từng lối đi nên ai cũng sẵn sàng dẫn đường, cất giấu cán bộ và chuyển tin. Khi trời gần sáng, toàn bộ cơ sở cách mạng trong vùng đã kịp rút khỏi khu vực nguy hiểm. Cuộc càn quét của địch diễn ra suốt nhiều giờ nhưng không đạt mục đích. Đứng bên bờ rạch nhìn mặt nước lăn tăn dưới nắng sớm, anh Tiếp nới với những người dân quanh mình: “Chiến thắng không chỉ nhờ người cầm súng. Chính bà con là sức mạnh để quê hương này đứng vững.” Lời nói ấy khiến ai cũng xúc động. Họ hiểu rằng cuộc kháng chiến không phải của riêng một người hay một đơn vị, mà là của cả quê hương.

Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc. Thạnh Lộc hồi sinh với những vườn cây xanh tốt, những con đường mới mở và tiếng trẻ thơ ríu rít đến trường. Dẫu thời gian trôi qua, người dân vẫn nhắc đến Nguyễn Văn Tiếp như một biểu tượng của lòng quả cảm, của sự gần gũi với nhân dân và tinh thần kiên cường của vùng đất Cai Lậy. Mỗi lần đi qua những con rạch hiền hòa hay những vườn cây trĩu quả, con sông mang tên Nguyễn Văn Tiếp luôn nhắc các thế hệ trẻ về những năm tháng hào hùng “một thời hoa lửa”-khi người dân Thạnh Lộc cùng những người anh hùng như Nguyễn Văn Tiếp đã chung sức gìn giữ quê hương, để hôm nay vùng đất ấy được sống trong hòa bình và phát triển.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn