DẤU CHÂN NGƯỜI ANH HÙNG TỪ PHUM SÓC KHMER
Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt ở miền Tây Nam Bộ, có một chàng trai người Khmer đã sớm đứng lên cầm súng bảo vệ quê hương khi tuổi đời còn rất trẻ. Từ những con đường làng ở Trà Vinh, Sóc Trăng đến chiến trường ác liệt rồi hành trình tập kết ra Bắc, cuộc đời Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Sơn Ton là câu chuyện đầy xúc động về lòng yêu nước và sự cống hiến bền bỉ cho cách mạng.
Ông Sơn Ton sinh năm 1933 tại xã Lưu Nghiệp Anh, huyện Trà Cú, tỉnh Trà Vinh trong một gia đình nông dân nghèo. Tuổi thơ của ông gắn liền với những ngày làm thuê cực nhọc và cuộc sống thiếu thốn nơi vùng quê Nam Bộ. Thế nhưng, chính hoàn cảnh khó khăn cùng sự áp bức của thực dân đã hun đúc trong ông tinh thần yêu nước và ý chí đấu tranh từ rất sớm.
Khi Cách mạng Tháng Tám năm 1945 thành công, Sơn Ton tham gia các hoạt động canh gác, phá đường ngăn quân địch tiến vào phum sóc. Chứng kiến cảnh giặc càn quét, đốt phá nhà cửa của đồng bào, ông càng nung nấu quyết tâm tham gia lực lượng du kích. Vì muốn sớm được cầm súng chiến đấu, ông đã tự khai tăng thêm ba tuổi để đủ điều kiện tham gia cách mạng.
Trong những năm kháng chiến chống Pháp, vùng đồng bào Khmer ở miền Tây thường xuyên bị địch càn quét dữ dội. Dù lực lượng mỏng và thiếu thốn vũ khí, Sơn Ton vẫn kiên trì bám đất, bám dân để xây dựng phong trào du kích. Nhiều trận đánh táo bạo do ông tổ chức đã gây tổn thất cho quân địch, tạo niềm tin và khí thế cho nhân dân địa phương.
Có thời điểm, đội du kích xã chỉ còn lại ông cùng một cán bộ nhưng vẫn không rời trận địa. Bằng sự mưu trí, ông tổ chức gài lựu đạn, dụ quân địch lọt vào trận địa phục kích, tiêu diệt nhiều tên. Sau mỗi trận đánh, phong trào cách mạng trong vùng lại phát triển mạnh hơn. Từ những nhóm nhỏ ban đầu, ông đã góp phần xây dựng được hàng chục trung đội dân quân và tiểu đội du kích sẵn sàng chiến đấu bảo vệ quê hương.
Năm 1953, Sơn Ton được điều lên đội du kích tập trung của huyện Long Phú để tiếp tục xây dựng cơ sở cách mạng. Chỉ trong vài tháng hoạt động, đơn vị của ông đã lập nhiều chiến công xuất sắc, tiêu diệt và bắt sống nhiều tên địch, vận động binh lính quay về với nhân dân. Với những thành tích nổi bật ấy, ông được tuyên dương là Chiến sĩ thi đua giết giặc lập công của Phân liên khu miền Tây Nam Bộ.
Sau Hiệp định Genève năm 1954, ông tập kết ra Bắc cùng đoàn chiến sĩ miền Nam. Tại đây, người chiến sĩ Khmer Nam Bộ tiếp tục được đào tạo, huấn luyện trong môi trường quân đội chính quy. Năm 1955, ông được kết nạp vào Đảng và được trao tặng danh hiệu Anh hùng Quân đội vì những chiến công đặc biệt xuất sắc trong kháng chiến chống Pháp.
Một trong những ký ức sâu sắc nhất mà ông luôn nhắc nhớ chính là lần được gặp Chủ tịch Hồ Chí Minh tại Đại hội thành lập Mặt trận Tổ quốc Việt Nam. Trong buổi gặp gỡ, Bác Hồ đã ân cần hỏi thăm đời sống, việc học tập của các chiến sĩ dân tộc thiểu số. Sự quan tâm chân thành ấy khiến người chiến sĩ trẻ vô cùng xúc động và càng thêm tin tưởng vào con đường cách mạng mà Đảng và Bác Hồ đã lựa chọn.
Sau thời gian học tập tại Trường Lục quân, ông tiếp tục công tác trong quân đội, tham gia huấn luyện bộ đội chi viện cho chiến trường miền Nam. Đến ngày đất nước hoàn toàn thống nhất, ông được phân công làm công tác chính sách tại Quân khu 9 và tiếp tục tham gia nhiệm vụ quốc tế giúp nhân dân Campuchia chống chế độ diệt chủng Pol Pot.
Rời quân ngũ với quân hàm Trung tá, Anh hùng Sơn Ton vẫn giữ tinh thần trách nhiệm của người lính. Tại nơi cư trú, ông tích cực tham gia công tác Hội Cựu chiến binh, hỗ trợ hội viên phát triển kinh tế, xây dựng đời sống văn hóa ở địa phương.
Đi qua chiến tranh, vượt qua nhiều mất mát riêng tư trong cuộc sống gia đình, ông vẫn giữ lối sống giản dị, nghĩa tình và thủy chung với cách mạng. Hình ảnh người anh hùng dân tộc Khmer năm nào không chỉ là niềm tự hào của quê hương Trà Vinh, Sóc Trăng mà còn là biểu tượng đẹp về tinh thần đoàn kết dân tộc, lòng trung thành với Tổ quốc và ý chí vượt khó của người chiến sĩ cách mạng Việt Nam.
NGUỒN : CAND.VN



