DẤU CHÂN NGƯỜI CÁN BỘ SUỐT ĐỜI VÌ DÂN
Tác giả : Phạm Thị Phương Anh
Ngô Ngọc Bỉnh – Một đời tận hiến vì nhân dân
Trong hành trình cách mạng của mình, ông Ngô Ngọc Bỉnh, nguyên Chủ tịch Ủy ban MTTQ Việt Nam tỉnh Vĩnh Long, được nhiều người biết đến với tên gọi thân mật “ông Sáu Kỳ”. Ở ông, người ta bắt gặp hình ảnh một người đảng viên dành trọn cuộc đời cho cách mạng, luôn lấy thực tiễn làm điểm xuất phát, lấy nhân dân làm trung tâm và lấy hành động làm thước đo cho sự cống hiến.
Tham gia cách mạng từ thời kháng chiến chống Pháp, trải qua những năm tháng chống Mỹ và chiến tranh biên giới Tây Nam, ông từng có nhiều năm làm chuyên gia tại tỉnh Kampong Speu, Campuchia. Tại đây, bằng sự sâu sát và tinh thần dám nghĩ, dám làm, ông đã cùng địa phương huy động sức dân mở hơn 300km đường giao thông, giúp phá thế độc đạo, tạo điều kiện để người dân đi lại và lực lượng cách mạng hoạt động an toàn hơn.
Trở về quê hương, tưởng rằng ở tuổi 73 ông đã có thể nghỉ ngơi, nhưng Tỉnh ủy Vĩnh Long lại giao cho ông một nhiệm vụ mới: thành lập Hội Bảo trợ bệnh nhân nghèo, thường được gọi là “Hội 4 không” – không trụ sở, không lương, không cơ quan cấp trên và không kinh phí. Một lần nữa, ông lại bắt đầu hành trình mới, đến từng xã, từng ấp, tìm đến những gia đình nghèo, người bệnh, trẻ em mắc bệnh tim bẩm sinh để vận động nguồn lực giúp đỡ.
Điều đáng quý ở ông Sáu Kỳ không chỉ nằm ở những con số hàng chục, hàng trăm tỷ đồng được vận động, hàng nghìn căn nhà được hỗ trợ hay hàng nghìn ca mổ tim được thực hiện. Điều khiến người dân nhớ đến ông chính là những bước chân không mỏi. Ông đi tận nơi, gặp tận người, nghe tận hoàn cảnh để hiểu họ thực sự cần gì.
Trong công tác xây dựng đời sống văn hóa ở khu dân cư, ông cũng để lại dấu ấn đặc biệt. Từ thực tiễn cơ sở, ông nhận ra rằng nếu chỉ dựa vào tuyên truyền, vận động thì chưa đủ. Vì vậy, Vĩnh Long đã bổ sung nội dung chính trị, huy động cả hệ thống chính trị cùng tham gia, từng bước mở rộng từ ấp, tổ tự quản, hộ gia đình đến cơ quan, trường học, bến xe, nơi thờ tự…
Phương châm của ông giản dị mà sâu sắc: “Bài học quan trọng nhất là thực tiễn, nói là phải làm cho ra chuyện.”
65 năm tuổi Đảng, cuộc đời ông Ngô Ngọc Bỉnh là một hành trình bền bỉ của thực tiễn – hành động – cống hiến. Từ chiến trường đến đời thường, từ những con đường giữa đất Campuchia đến những mái nhà nghèo nơi quê hương Vĩnh Long, dấu chân ông luôn hướng về nhân dân.
Ông là hình ảnh đẹp của người cán bộ biết sống gần dân, hiểu dân và hết lòng vì dân; là một Anh hùng Lao động thời kỳ đổi mới với một cuộc đời được đo bằng những việc đã làm cho cộng đồng.



