DẤU CHÂN NGƯỜI CHỈ HUY GIỮ CHỐT
Giữa vùng rừng biên giới Tây Nam nắng gió khắc nghiệt, người đại đội trưởng trẻ tuổi ngày đêm bám trụ chốt tiền tiêu. Bom đạn không làm chùn bước, bởi phía sau là đồng đội và nhiệm vụ thiêng liêng. Một ký ức mà bác Nguyễn Biên Cương vẫn nhớ như in sau hàng chục năm.
Câu chuyện
Những năm đầu thập niên 1980, chiến trường biên giới Tây Nam còn tiềm ẩn nhiều nguy hiểm. Bác Nguyễn Biên Cương khi ấy giữ cương vị Đại đội trưởng, trực tiếp chỉ huy đơn vị làm nhiệm vụ bảo vệ chốt đóng quân tại khu vực rừng giáp biên giới Campuchia.
Bác kể lại bằng giọng chậm rãi:
“Giữ chốt không chỉ là canh gác đâu, mà là giữ niềm tin cho anh em. Chốt còn là tinh thần còn.”
Có những ngày, đơn vị bị cô lập hoàn toàn, tiếp tế khó khăn, nước uống phải chắt chiu từng can. Trên cương vị người chỉ huy, bác luôn nhường phần thuận lợi cho chiến sĩ, còn mình nhận phần gian khổ.
“Lính nhìn chỉ huy mà làm theo. Mình có chịu được thì anh em mới vững lòng.”
Một lần địch tập kích bất ngờ lúc nửa đêm, bác bình tĩnh chỉ huy phân đội cơ động phản ứng nhanh, giữ vững trận địa. Sau trận đánh, chốt an toàn, không có chiến sĩ nào hy sinh.
Đó là niềm tự hào lặng lẽ của người đại đội trưởng năm ấy.



