Anh hùng Lực lượng vũ trang

Dấu chân người chiến sĩ Khmer trên hành trình giữ nước

Trong dòng chảy của lịch sử dân tộc, có những con người lặng lẽ đi qua chiến tranh nhưng cuộc đời của họ lại để lại dấu ấn đặc biệt trong lòng người đọc. Sơn Ton chính là một con người như thế – một người chiến sĩ Khmer đã dành gần như cả cuộc đời mình cho cách mạng, cho nhân dân và cho sự bình yên của đất nước.

Vĩnh Long13/05/2026Huỳnh Tấn Phát (Phường Nguyệt Hóa)8 lượt xem0 lượt chia sẻ

Điều khiến tôi ấn tượng khi đọc về ông không chỉ là những chiến công trên chiến trường mà còn là ý chí vượt lên hoàn cảnh của một người sinh ra trong nghèo khó. Từ nhỏ, ông đã phải đi làm thuê để phụ giúp gia đình nhưng trong sâu thẳm vẫn luôn cháy bỏng tinh thần yêu nước. Khi Cách mạng tháng Tám thành công, giữa lúc quê hương còn chìm trong khói lửa, ông tham gia canh gác, phá đường ngăn quân địch tấn công vào các phum sóc của đồng bào Khmer. Đó là những bước đi đầu tiên của một người thanh niên dám sống vì lý tưởng lớn lao. Có lẽ chính sự gan dạ và tinh thần không khuất phục đã đưa ông trở thành một thủ lĩnh du kích được đồng bào tin yêu. Trong những năm tháng kháng chiến chống Pháp ác liệt, khi địch liên tục càn quét bằng vũ khí hiện đại, ông cùng đồng đội vẫn kiên cường chiến đấu bằng tất cả sự mưu trí và lòng quả cảm. Những trận đánh gài lựu đạn, phục kích hay vận động quần chúng tham gia kháng chiến không chỉ làm quân địch khiếp sợ mà còn tiếp thêm niềm tin cho nhân dân địa phương. Đọc đến giai đoạn ông được điều động xây dựng lực lượng du kích tập trung của huyện Long Phú, tôi càng cảm phục tài tổ chức và tinh thần trách nhiệm của ông. Chỉ trong vài tháng, đơn vị đã lập nhiều chiến công lớn, tiêu diệt và bắt sống hàng trăm tên địch, vận động nhiều binh lính quay về với nhân dân. Những con số ấy không đơn thuần là thành tích quân sự mà còn cho thấy sức mạnh đoàn kết của nhân dân dưới sự dẫn dắt của những người cán bộ tận tâm như ông. Năm 1955, khi được phong tặng danh hiệu Anh hùng Quân đội, ông trở thành niềm tự hào không chỉ của đồng bào Khmer Nam Bộ mà còn của cả lực lượng kháng chiến miền Tây Nam Bộ. Nhưng qua câu chuyện kể lại, tôi nhận ra ông chưa bao giờ xem danh hiệu là điều lớn nhất. Điều ông luôn nhắc đến với sự xúc động đặc biệt chính là lần được gặp Hồ Chí Minh tại Đại hội thành lập Mặt trận Tổ quốc Việt Nam. Qua từng lời kể, hình ảnh Bác Hồ hiện lên gần gũi, ân cần hỏi han từ việc ăn ở, học tập cho đến đời sống của đồng bào dân tộc thiểu số. Chính sự quan tâm ấy đã tiếp thêm cho những người chiến sĩ như ông niềm tin mãnh liệt vào tương lai đất nước. Chiến tranh qua đi, ông tiếp tục phục vụ trong quân đội, tham gia công tác chính sách và làm nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia trong cuộc chiến chống chế độ diệt chủng Pol Pot. Sau khi nghỉ hưu, người Anh hùng năm nào vẫn giữ lối sống giản dị, tích cực tham gia công tác Hội Cựu chiến binh và giúp đỡ bà con địa phương. Điều làm tôi xúc động nhất là phía sau hình ảnh một người lính anh hùng lại là một người cha giàu tình thương và trách nhiệm. Khi vợ mất sớm, ông một mình nuôi dạy ba người con khôn lớn trong điều kiện còn nhiều khó khăn. Sự kiên cường ấy cho thấy phẩm chất của người lính không chỉ thể hiện trên chiến trường mà còn trong chính cuộc sống đời thường. Câu chuyện về Anh hùng Sơn Ton không đơn thuần là hồi ức chiến tranh, mà còn là bài học về lòng yêu nước, ý chí vượt khó và sự cống hiến không mệt mỏi cho quê hương. Đó là hình ảnh đẹp của một thế hệ đã hy sinh tuổi trẻ để đất nước có được hòa bình hôm nay.

NGUỒN : CAND.VN

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn