Cựu chiến binh

Dấu chân người con gái Ê Đê giữa những năm tháng không thể nào quên

ó những câu chuyện được viết bằng mực trên trang giấy, nhưng cũng có những câu chuyện được viết bằng tuổi trẻ, bằng những năm tháng gian khổ và bằng cả sự hy sinh thầm lặng. Câu chuyện về cựu chiến binh H’ Nip Mlô, sinh năm 1952, người con của Buôn Drăh, xã Krông Búk, tỉnh Đắk Lắk, là một câu chuyện như thế.

Đắk Lắk13/08/2026Đoàn xã Đam Rông 3 (Đam Rông 3)9 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những câu chuyện được viết bằng mực trên trang giấy, nhưng cũng có những câu

chuyện được viết bằng tuổi trẻ, bằng những năm tháng gian khổ và bằng cả sự hy sinh thầm

lặng. Câu chuyện về cựu chiến binh H’ Nip Mlô, sinh năm 1952, người con của Buôn Drăh,

xã Krông Búk, tỉnh Đắk Lắk, là một câu chuyện như thế.

Nhắc lại những năm tháng đã qua, trong ánh mắt của bà vẫn còn nguyên những ký ức về

một thời tuổi trẻ đầy gian nan nhưng rất đỗi tự hào. Năm 1970, khi đất nước còn trong

những năm tháng chiến tranh khốc liệt, bà tham gia thanh niên xung phong tại cơ quan An

ninh H4, vùng Đông Buôn Hồ. Khi ấy, tuổi trẻ của bà đã gắn liền với nhiệm vụ phục vụ cách

mạng, góp sức mình cho quê hương, đất nước.

Từ năm 1971 đến năm 1973, bà công tác tại cơ quan Huyện ủy H4, vùng Đông Buôn

Hồ. Công việc của bà khi đó là làm rẫy, lao động sản xuất và hỗ trợ lương thực, góp phần

phục vụ các chiến sĩ đang chiến đấu tại vùng Đông Buôn Hồ, Tây Nguyên. Những công việc

tưởng chừng bình dị ấy lại mang một ý nghĩa vô cùng lớn lao trong hoàn cảnh chiến tranh.

Mỗi hạt lúa, mỗi phần lương thực làm ra đều là sự góp sức cho tiền tuyến, là tình yêu quê

hương được thể hiện bằng những việc làm thiết thực nhất.

Năm 1973, bà được cấp trên cử ra miền Bắc học tập và làm việc tại Trường Dân tộc

Thái Nguyên, huyện Đại Từ, tỉnh Lạng Sơn. Đó là một chặng đường xa xôi đối với một cô

gái người Ê Đê sinh ra và lớn lên giữa núi rừng Tây Nguyên. Vừa học, vừa làm, bà đã trải

qua những tháng ngày nhiều khó khăn nhưng cũng đầy ắp kỷ niệm.

Bà kể rằng, điều bà nhớ nhất trong những năm tháng học tập nơi miền Bắc là những kỷ

niệm vui buồn cùng thầy cô, bạn bè và mọi người. Có những lúc ốm đau, có những khi nhớ

nhà, nhớ quê hương, nhớ gia đình da diết. Nhưng vượt lên tất cả, bà vẫn cố gắng học tập, lao

động và hoàn thành nhiệm vụ được giao. Những năm tháng ấy đã trở thành một phần ký ức

không thể phai mờ trong cuộc đời bà.

Sau ngày đất nước giải phóng năm 1975, bà trở về quê hương, tiếp tục phụ giúp gia đình

làm nương rẫy. Cuộc sống sau chiến tranh còn nhiều khó khăn, nhưng người phụ nữ Ê Đê ấy

vẫn luôn giữ trong mình tinh thần trách nhiệm và ý chí vươn lên.

Năm 1977, bà tham gia công tác tại Chi hội Phụ nữ xã Cư Né. Đến giai đoạn từ năm

2003 đến năm 2013, bà đảm nhiệm công tác Chi hội Cựu chiến binh Buôn Drăh. Dù ở bất cứ

cương vị nào, bà vẫn luôn là người nhiệt tình, trách nhiệm và hết lòng với công việc chung.

Hôm nay, dù tuổi đã cao, bà H’ Nip Mlô vẫn luôn tích cực truyền cảm hứng cho con

cháu và thế hệ trẻ. Những câu chuyện bà kể không chỉ là những kỷ niệm riêng của một

người từng đi qua chiến tranh, mà còn là một phần ký ức lịch sử của quê hương, của đồng

bào Ê Đê và của cả một thế hệ đã sống, chiến đấu và cống hiến trong những năm tháng đặc

biệt của đất nước.

Qua câu chuyện của bà, tôi cảm nhận sâu sắc rằng: chiến tranh đã lùi xa, nhưng những

dấu chân của thế hệ đi trước vẫn còn in đậm trên con đường hôm nay. Bà không kể về mình

bằng những lời lớn lao. Bà chỉ giản dị kể về những năm tháng làm rẫy, phục vụ cách mạng,

những ngày đi học xa nhà, những lúc nhớ quê, nhớ gia đình. Nhưng chính sự giản dị ấy lại

khiến tôi càng thêm xúc động và trân trọng.

Tôi nghĩ rằng, thế hệ trẻ hôm nay được sống trong hòa bình, được học tập và có nhiều

cơ hội phát triển là nhờ sự hy sinh, cống hiến của những thế hệ đi trước. Vì vậy, chúng ta

càng phải biết trân trọng lịch sử, biết ơn những người đã góp phần làm nên độc lập, tự do

của Tổ quốc.

Câu chuyện về cựu chiến binh H’ Nip Mlô là câu chuyện về một người phụ nữ Ê Đê

bình dị nhưng kiên cường; về một tuổi trẻ đã sống hết mình cho quê hương, đất nước.

Những ký ức của bà sẽ tiếp tục được trao truyền cho con cháu và thế hệ trẻ hôm nay, để mỗi

người thêm tự hào về truyền thống quê hương, thêm yêu đất nước và có trách nhiệm hơn với

tương lai.

Với tôi, được lắng nghe và ghi lại câu chuyện của bà là một niềm vinh dự. Bởi qua từng

lời kể, tôi không chỉ được nghe về một cuộc đời, mà còn được chạm vào một phần lịch sử.

Và tôi tin rằng, những câu chuyện thời hoa lửa như thế cần được gìn giữ, kể lại và lan tỏa, để

ký ức về những năm tháng gian khổ nhưng hào hùng mãi không bị lãng quên.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn