Bài viết

dấu chân người công binh trên đất lửa

Ninh Bình30/04/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, khi những tuyến đường tiếp tế bị bom Mỹ cày xới liên tục, có một lực lượng thầm lặng ngày đêm bám trụ giữa mưa bom bão đạn để giữ cho mạch giao thông không bị tê liệt – đó là những người công binh mở đường.

Ở một trọng điểm giao thông chiến lược, một đơn vị công binh trẻ được giao nhiệm vụ đảm bảo thông tuyến qua một đoạn đèo bị đánh phá nặng nề. Mỗi ngày, máy bay trinh sát lượn trên đầu, từng quả bom từ trường, bom nổ chậm còn sót lại luôn rình rập dưới mặt đất. Công việc của họ không chỉ là san lấp hố bom, mà còn là rà phá từng mét đường trong trạng thái căng thẳng tột độ.

Có những đêm, cả tổ phải làm việc dưới ánh sáng mờ của đèn dầu được che kín bằng vải, từng người một cẩn thận dò tìm từng dấu hiệu nhỏ nhất của mìn và bom chưa nổ. Chỉ một sai sót cũng có thể phải trả giá bằng tính mạng, nhưng họ vẫn kiên trì, bởi phía sau họ là những đoàn xe chở lương thực, đạn dược và cả hy vọng của tiền tuyến.

Trong một lần khẩn cấp mở đường cho đoàn xe vượt qua khu vực bị đánh phá, tổ công binh phải làm việc liên tục suốt nhiều giờ dưới mưa lớn. Đất sạt lở, đá lăn xuống liên tục, nhưng họ vẫn thay nhau dùng tay, xẻng và những dụng cụ thô sơ để khơi thông từng đoạn đường. Khi tuyến đường được nối lại, đoàn xe đã kịp thời vượt qua, tiếp tục hành trình ra mặt trận.

Sau chiến tranh, con đường ấy được mở rộng và trở thành một phần của tuyến giao thông hiện đại. Nhưng ít ai biết rằng, dưới lớp nhựa đường phẳng lì hôm nay là biết bao mồ hôi, máu và sự hy sinh thầm lặng của những người công binh năm xưa.

“Thời hoa lửa” không chỉ là câu chuyện của chiến trường, mà còn là câu chuyện của những con người lặng lẽ đi trong bóng tối, dùng chính sự kiên cường của mình để mở lối cho ngày mai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn