Dấu chân người liên lạc
Hà mới tròn mười bảy tuổi khi nhận nhiệm vụ làm liên lạc cho cơ sở cách mạng trong vùng địch tạm chiếm. Ban ngày em giả làm người chăn trâu, ban đêm băng qua đồng ruộng, mang theo những bức mật thư quan trọng. Mỗi bước chân là một lần đối mặt hiểm nguy, nhưng Hà chưa bao giờ chùn bước. Có lần bị địch nghi ngờ, Hà bị bắt và tra hỏi suốt nhiều ngày. Dù còn rất trẻ, em kiên quyết không khai nửa lời. Khi được đồng đội giải cứu, Hà gầy đi nhiều, nhưng ánh mắt vẫn sáng và nụ cười vẫn nguyên vẹn. Em c
Hà mới tròn mười bảy tuổi khi nhận nhiệm vụ làm liên lạc cho cơ sở cách mạng trong vùng địch tạm chiếm. Ban ngày em giả làm người chăn trâu, ban đêm băng qua đồng ruộng, mang theo những bức mật thư quan trọng. Mỗi bước chân là một lần đối mặt hiểm nguy, nhưng Hà chưa bao giờ chùn bước.
Có lần bị địch nghi ngờ, Hà bị bắt và tra hỏi suốt nhiều ngày. Dù còn rất trẻ, em kiên quyết không khai nửa lời. Khi được đồng đội giải cứu, Hà gầy đi nhiều, nhưng ánh mắt vẫn sáng và nụ cười vẫn nguyên vẹn. Em chỉ nói ngắn gọn: “Việc của em là giữ bí mật cho cách mạng”.
Những dấu chân thầm lặng của người liên lạc năm xưa đã góp phần làm nên những thắng lợi lớn lao. Câu chuyện của Hà là minh chứng cho bản lĩnh, trí tuệ và lòng trung thành son sắt của tuổi trẻ Việt Nam trong những năm tháng hoa lửa.


