Người có công giúp đỡ cách mạng

DẤU CHÂN NGƯỜI LÍNH (1)

Ninh Bình19/05/2026Trường THPT chuyên Lương Văn Tụy (Đoàn phường Hoa Lư)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người đàn ông đó là ông Võ Văn Phất – cựu chiến binh từng tham gia làm nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia trong những năm tháng đầy gian khó của tuổi trẻ. Ông sinh năm 1966, quê ở xã Phú Quới, tỉnh Vĩnh Long. Năm 1985, khi vừa bước qua tuổi đôi mươi, ông lên đường nhập ngũ. Khi ấy, đất nước vẫn còn nhiều khó khăn sau chiến tranh, và những người lính trẻ như ông tiếp tục nhận nhiệm vụ sang Campuchia làm nghĩa vụ quốc tế. Ông được phân công công tác tại tỉnh Pursat, thuộc đoàn vận tải của Sư đoàn 339, Quân khu 9. Đó là quãng thời gian mà đến tận bây giờ, mỗi lần nhắc lại, ông vẫn nhớ như in từng ngày sống giữa rừng sâu và bom đạn. Ông kể rằng ngày đầu đặt chân sang đất bạn, cảm giác lớn nhất là sự bỡ ngỡ và nhớ nhà. Chung quanh là rừng núi xa lạ, khí hậu khắc nghiệt và những hiểm nguy luôn rình rập. Có những đêm nằm giữa rừng nghe tiếng côn trùng vọng lại trong bóng tối, lòng người lính trẻ lại càng thêm da diết nỗi nhớ quê hương. Nhưng chiến tranh không cho phép người ta yếu lòng quá lâu. Những người lính năm ấy phải tập quen với thiếu thốn. Bữa cơm nhiều khi đạm bạc, giấc ngủ chập chờn giữa những đêm làm nhiệm vụ. Có lúc bị sốt cao, cơ thể mệt lả nhưng vẫn phải thức trắng cùng đồng đội canh gác. Gian khổ là vậy, nhưng không ai bỏ cuộc. Điều giúp họ vượt qua tất cả chính là tình đồng đội. Những người lính trẻ xa quê xem nhau như anh em ruột thịt. Họ chia nhau từng ngụm nước, từng viên thuốc, động viên nhau mỗi khi nhớ nhà hay mệt mỏi. Giữa nơi đất khách đầy hiểm nguy, tình cảm ấy trở thành điểm tựa lớn nhất để họ tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ. Ông Võ Văn Phất từng nói rằng, có những lúc chứng kiến quá nhiều mất mát và chết chóc, bản thân cũng chạnh lòng và nản chí. Nhưng nhìn đồng đội vẫn kiên cường bám trụ, ai cũng tự nhắc nhau phải cố gắng vượt qua để hoàn thành trách nhiệm của người lính. Bốn năm làm nhiệm vụ nơi đất bạn là bốn năm tuổi trẻ của ông gắn liền với rừng sâu, với những chuyến vận chuyển gian nan và nỗi nhớ quê âm thầm cất giữ trong lòng. Đến năm 1989, ông xuất ngũ trở về quê nhà. Ngày trở về, niềm hạnh phúc lớn nhất của người lính ấy không phải là huân chương hay thành tích, mà đơn giản chỉ là được sum họp cùng gia đình sau những năm dài xa cách. Rời quân ngũ, ông tiếp tục sống và lao động bằng tinh thần trách nhiệm của người lính năm xưa. Hiện nay, ông công tác tại Trường Đại học Cửu Long với nhiệm vụ Đội trưởng đội cây xanh. Dù công việc bình dị, ông vẫn luôn tận tâm và hết lòng với trách nhiệm của mình. Ở ông, người ta không chỉ thấy hình ảnh của một cựu chiến binh từng đi qua chiến tranh, mà còn thấy sự mẫu mực, chân thành và tinh thần sống tích cực giữa đời thường. Đối với thế hệ trẻ hôm nay, ông luôn mong các bạn biết quý trọng cuộc sống hòa bình, chăm chỉ học tập và sống có kỷ luật. Theo ông, mỗi người trẻ cần không ngừng rèn luyện bản thân, sống có trách nhiệm và biết cống hiến để góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp hơn. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những ký ức về một thời tuổi trẻ nơi đất bạn vẫn còn mãi trong lòng người lính năm xưa. Và chính những con người bình dị như ông Võ Văn Phất đã góp phần viết nên những trang ký ức đẹp về lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và sự hy sinh thầm lặng của thế hệ đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn