Cựu chiến binh

DẤU CHÂN NGƯỜI LÍNH

Ký ức trong ông Võ Văn Tùng về những năm tháng kháng chiến vẫn còn vẹn nguyên như hôm qua

Hải Phòng13/01/2026Nguyễn Thị Thanh Hà (Đoàn xã Vĩnh Thịnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
DẤU CHÂN NGƯỜI LÍNH

Tôi là Võ Văn Tùng, sinh năm 1950, quê xã Phú Hòa, huyện Châu Thành, tỉnh Bến Tre. Năm nay tôi đã 76 tuổi, mái tóc bạc trắng, lưng hơi còng, nhưng ký ức về những năm tháng kháng chiến vẫn còn vẹn nguyên như hôm qua.

Năm 1968, khi vừa tròn 18 tuổi, tôi tình nguyện viết đơn gia nhập Quân đội Nhân dân Việt Nam, mong góp sức mình cho công cuộc giải phóng miền Nam. Ngày cha mẹ tiễn tôi ra bến xe, họ chỉ im lặng nhìn tôi bước đi, ánh mắt vừa lo lắng vừa tự hào.

Sau khóa huấn luyện tại Trung đoàn 174, tỉnh Tiền Giang, tôi được đưa ra chiến trường Đồng Tháp – Long An, tham gia đơn vị bộ binh đi dọn mìn, phá hủy công sự địch và bảo vệ tuyến đường tiếp tế. Những ngày tháng ấy, tôi sống trong rừng, ăn cơm độn sắn, uống nước suối, bước chân nào cũng phải thận trọng trước bom mìn và phục kích.

Trong đơn vị, tôi thân với đồng đội Nguyễn Văn Hợp, sinh năm 1949, quê xã Tân Bình, huyện Châu Đức, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu. Hợp là tiểu đội trưởng, người đã nhiều lần cứu tôi thoát khỏi các trận phục kích. Trong trận chiến ác liệt tại huyện Tân Hưng, tỉnh Long An năm 1970, Hợp hy sinh khi che chắn cho đồng đội rút lui, còn tôi bị thương nhẹ ở vai phải, may mắn được cứu sống.

Năm 1972, tôi theo đơn vị vào chiến trường Tây Nguyên, hoạt động chủ yếu tại huyện Krông Năng, tỉnh Đắk Lắk, làm nhiệm vụ vận chuyển lương thực, thuốc men và cứu thương cho các chiến sĩ ở tuyến đầu. Ở đó, tôi quen anh Lê Minh Sơn, sinh năm 1951, quê xã Phú Hậu, huyện Phú Vang, tỉnh Thừa Thiên Huế, người luôn sát cánh cùng tôi qua những đoạn đường rừng đầy nguy hiểm.

Mùa xuân 1975, tôi cùng đồng đội tham gia chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, tiến vào Sài Gòn, chứng kiến lá cờ giải phóng tung bay trên Dinh Độc Lập. Bao nhiêu năm bom đạn, bao nhiêu đồng đội đã hy sinh, cuối cùng đất nước cũng thống nhất, hòa bình trở lại.

Xuất ngũ năm 1976, trở về quê Bến Tre, tôi lập gia đình, làm ruộng, nuôi con. Cuộc sống giản dị nhưng bình yên, và tôi vẫn thường kể cho con cháu nghe về những ngày tháng tuổi trẻ:
Mỗi tấc đất hòa bình hôm nay đều được đổi bằng máu, nước mắt và tuổi trẻ của biết bao người lính trên khắp mọi miền đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn