Người có công giúp đỡ cách mạng

Dấu chân người lính

Ninh Bình13/05/2026Trường THPT chuyên Lương Văn Tụy (Đoàn phường Hoa Lư)5 lượt xem0 lượt chia sẻ
Dấu chân người lính – thanh niên xung phong trên những chặng đường Tổ quốc

Trong lịch sử dựng xây và bảo vệ đất nước, có những con người bình dị đã dành trọn tuổi trẻ của mình cho Tổ quốc. Ông Lê Đức Khải, sinh ngày 13/2/1949, quê tại thôn 4, xã Việt Hồng, là một người như thế. Cuộc đời ông là hành trình nối tiếp giữa lao động xây dựng quê hương và chiến đấu bảo vệ đất nước – một hành trình đầy gian khổ nhưng cũng rất đỗi tự hào.

Năm 1969, khi vừa tròn đôi mươi, theo tiếng gọi của Tổ quốc, ông tham gia lực lượng thanh niên xung phong. Những năm ấy, miền Bắc vừa sản xuất vừa chi viện cho chiến trường miền Nam, từng công trình thủy lợi đều mang ý nghĩa lớn lao đối với đời sống nhân dân và hậu phương kháng chiến.

Ông được phân công tham gia làm thủy lợi tại tỉnh Yên Bái (khi đó là tỉnh Yên Bái cũ). Giữa nắng gắt mùa hè hay giá lạnh mùa đông vùng trung du, chàng thanh niên Lê Đức Khải cùng đồng đội đào đất, đắp đập, mở mương dẫn nước. Những bàn tay chai sạn, những tấm lưng bạc màu nắng gió đã góp phần làm nên những công trình phục vụ sản xuất, bảo đảm lương thực cho hậu phương lớn.

Nhưng khi đất nước bước vào giai đoạn chiến tranh ác liệt, ông lại tiếp tục lên đường.

Tháng 12 năm 1971, ông nhập ngũ, tham gia chiến trường bảo vệ tuyến đường 559 – mạch máu giao thông chiến lược nối hậu phương miền Bắc với tiền tuyến miền Nam. Đây là tuyến đường mà mỗi mét đất đều thấm mồ hôi, máu và sự hy sinh của biết bao chiến sĩ.

Ông được biên chế vào lực lượng kéo pháo thuộc binh chủng phòng không không quân. Nhiệm vụ của ông là cùng đồng đội kéo những khẩu pháo nặng hàng tấn vượt núi băng rừng, triển khai trận địa bảo vệ tuyến vận tải chiến lược.

Từ những cánh rừng Trường Sơn đến chiến trường Tiền Giang, ông cùng đồng đội sống và chiến đấu trong bom đạn ác liệt suốt từ năm 1971 đến tháng 8 năm 1976. Những đêm hành quân giữa rừng sâu, tiếng máy bay gầm rú trên đầu, pháo sáng rực trời. Khi ấy, mỗi người lính chỉ biết siết chặt dây kéo, dồn hết sức lực để đưa pháo vào trận địa đúng thời gian.

Có những đoạn đường dốc dựng đứng, trời mưa trơn trượt, chỉ một sơ suất là pháo có thể lao xuống vực. Nhưng bằng ý chí kiên cường, ông và đồng đội vẫn bám chặt dây kéo, vai rớm máu, bàn tay bật da, quyết không lùi bước.

Ông từng chứng kiến những đồng đội ngã xuống giữa chiến trường, từng cùng đơn vị khắc phục hậu quả sau mỗi trận bom để giữ cho tuyến đường 559 không bao giờ bị đứt mạch.

Sau ngày đất nước thống nhất, ông vẫn tiếp tục phục vụ đến tháng 8 năm 1976 mới hoàn thành nhiệm vụ trở về quê hương.

Với những cống hiến to lớn trong chiến đấu và phục vụ chiến đấu, ông Lê Đức Khải đã được Nhà nước trao tặng Huy chương hạng Nhất – phần thưởng cao quý ghi nhận những năm tháng tuổi trẻ tận hiến cho non sông.

Hôm nay, ở quê hương Việt Hồng yên bình, người lính năm xưa vẫn sống giản dị như bao người dân lao động khác. Nhưng câu chuyện về ông mãi là niềm tự hào của quê hương – câu chuyện về một thế hệ đã đi qua chiến tranh bằng lòng quả cảm, ý chí sắt son và tình yêu nước không gì lay chuyển được.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn