Dấu chân người lính
Kể về đôi bạn lính Tuấn và Hải, trong lúc chiến đấu bị thương, nhờ có bạn giúp đỡ mà được cứu sống
Con đường đất đỏ xuyên qua cánh rừng già sau cơn mưa đêm vẫn còn in hằn những dấu chân. Có dấu chân của người dân gùi gạo, của những đứa trẻ đi tìm củi, và cả những dấu chân nặng trĩu của người lính hành quân. Thời gian có thể cuốn trôi bao điều, nhưng những dấu chân ấy dường như vẫn còn lưu lại trong ký ức của những người từng sống qua những năm tháng chiến tranh.
Mùa hè năm ấy, Tuấn vừa tròn hai mươi tuổi. Cậu rời quê, tạm biệt mẹ già và cô em gái nhỏ để lên đường nhập ngũ. Trước lúc đi, mẹ chỉ lặng lẽ nắm lấy tay con rồi nói:
"Con đi giữ nước, mẹ không ngăn. Chỉ mong ngày hòa bình, con lại bước về trên con đường làng này."
Tuấn gật đầu. Cậu cúi xuống, nhìn những dấu chân mình vừa in trên nền đất trước cổng nhà. Cậu không biết bao giờ mới có dịp quay lại để đặt thêm một dấu chân nữa.
Những tháng ngày ở chiến trường là chuỗi ngày gian khổ. Ban ngày, đơn vị băng rừng, vượt suối. Ban đêm, họ đào công sự, canh gác và chuẩn bị cho những trận đánh bất ngờ. Cơm thiếu, nước hiếm, quần áo sờn rách vì gai rừng và mưa nắng.
Trong tiểu đội, Tuấn thân nhất với Hải – một chàng trai đến từ miền biển. Hải hay kể về tiếng sóng quê nhà, về con thuyền của cha và lời hẹn với người con gái sẽ chờ anh trở về.
Mỗi lần hành quân, Hải thường cười:
"Mai này hòa bình, mình sẽ dắt cậu về biển. Lúc đó chẳng còn phải đi bộ xuyên rừng nữa."
Tuấn cũng cười theo, dù trong lòng không biết ngày ấy có thật sự đến hay không.
Một buổi chiều, đơn vị nhận lệnh vượt qua một cánh rừng để tiếp viện cho mặt trận phía trước. Cơn mưa lớn khiến con đường trở nên lầy lội. Mỗi bước chân lún sâu xuống bùn, rồi lại cố nhấc lên trong tiếng thở gấp.
Đang hành quân thì bất ngờ tiếng nổ vang lên.
Khói bụi mù mịt.
Tuấn bị hất ngã xuống đất. Khi mở mắt, cậu thấy Hải nằm cách đó không xa. Một mảnh đạn đã găm vào vai anh.
"Đừng lo... mình vẫn ổn."
Hải cố cười, nhưng khuôn mặt tái nhợt.
Không kịp chờ lực lượng cứu thương, Tuấn cõng Hải băng qua quãng đường đầy bom đạn. Mỗi bước chân của cậu nặng như chì, như



