Dấu chân người lính bộ binh
Họ và tên: Trần Hậu Phú
Năm sinh: 1950
Nơi ở: TDP 4, phường Thành Sen, tỉnh Hà Tĩnh
Từng là bộ đội cơ yếu tham gia kháng chiến
Ông là một cựu chiến binh từng phục vụ trong lực lượng cơ yếu thời Chiến tranh Việt Nam. Mái tóc đã bạc, giọng nói trầm và chậm, nhưng mỗi khi nhắc đến quá khứ, ánh mắt ông vẫn ánh lên một sự nghiêm nghị xen lẫn xúc động.
Trong một buổi chiều yên tĩnh, ông bắt đầu kể lại câu chuyện của mình. Ông nói: “Hồi đó tôi còn trẻ, mới ngoài hai mươi. Nhiệm vụ của tôi không phải cầm súng chiến đấu trực tiếp, mà là làm công tác mã hóa và giải mã điện báo.”
Ông dừng lại một chút, như để nhớ lại từng chi tiết, rồi tiếp tục: “Nhiều người nghĩ công việc đó an toàn, nhưng chỉ cần sai một ký tự thôi, có thể ảnh hưởng đến cả một đơn vị ngoài mặt trận.”
Câu chuyện của ông tập trung vào một đêm năm 1972, trong giai đoạn ác liệt của Chiến dịch Điện Biên Phủ trên không. Đêm đó mưa lớn, điều kiện làm việc rất khó khăn. Ông kể: “Đêm hôm đó mưa như trút, máy điện báo chập chờn, giấy tờ thì ướt hết.”
Rồi ông nhấn mạnh vào khoảnh khắc quan trọng nhất: “Tôi nhận được một bức điện khẩn, nhưng có một đoạn mã bị nhòe, không đọc rõ.” Giọng ông chậm lại, đầy suy tư: “Lúc đó tôi phải quyết định rất nhanh. Nếu giải sai, hậu quả sẽ rất lớn. Nhưng nếu chậm trễ, đơn vị phía trước có thể gặp nguy hiểm.”
Ông kể rằng mình đã suy nghĩ rất lâu trong hoàn cảnh căng thẳng: “Tôi dựa vào những gì đã học, vào kinh nghiệm, và cả linh cảm của mình để chọn cách giải mã.” Sau đó, ông nói tiếp với một chút nhẹ nhõm: “Sáng hôm sau, khi nhận được tin báo, tôi mới biết quyết định của mình là đúng. Đơn vị đã kịp thời cơ động và tránh được trận tập kích.”
Khi kết thúc câu chuyện, ông không nói về chiến công mà nói về cảm xúc: “Điều tôi nhớ nhất không phải là mình làm đúng, mà là cảm giác lúc đó, mỗi ký tự mình viết ra đều có thể liên quan đến sinh mạng của đồng đội.”



