dấu chân người lính chiến dịch biên giới Tây Nam
Dấu chân người lính bước tiếp vào chiến dịch Biên giới Tây Nam 1977-1979
Sau ngày non sông thu về một mối, những tưởng tiếng súng sẽ lùi xa để đất nước hồi sinh trong thanh bình. Nhưng lịch sử không chọn cho người lính Việt Nam một quãng nghỉ dài. Biên giới Tây Nam liên tiếp rung chuyển bởi tội ác man rợ của tập đoàn diệt chủng Pôn Pốt – Iêng Xa-ri. Mồ mả bị tàn phá, dân thường bị sát hại, từng bản làng nhuốm màu tang tóc.
Trong bối cảnh ấy, người lính lại một lần nữa khoác ba lô lên đường.
Lời gọi của Tổ quốc trên biên giới Tây Nam. Đó không chỉ là một nhiệm vụ quân sự mà là trách nhiệm bảo vệ từng tấc đất, từng sinh mạng của đồng bào. Người lính từ rừng Trường Sơn bước thẳng sang những cánh đồng miền Tây trắng lóa nắng, hành quân xuyên đêm, vượt những dòng kênh chằng chịt, bám trụ giữa những trận tập kích đầy hiểm nguy.
Họ chiến đấu không chỉ để ngăn giặc tràn vào quê hương, mà còn để chấm dứt tội ác diệt chủng ngay sát biên giới.
Gian khổ và hy sinh trong những ngày đầu chiến dịch
Biên giới Tây Nam thời điểm ấy như một “vùng đất thử lửa”. Người lính phải đối mặt với:
Khí hậu khắc nghiệt, nắng cháy rừng rực ban ngày, sương lạnh buốt ban đêm
Địa hình phức tạp, kênh rạch dày đặc
Những cuộc phục kích bất ngờ của địch
Thiếu thốn y tế, nước sạch, lương thực
Thế nhưng trong gian nguy, tình đồng đội lại càng sáng. Một bi đông nước chia làm đôi, một nắm cơm sẻ cho nhau, một cái võng che chung khi trời đổ mưa. Tình quân dân nơi miền biên cương càng ấm áp bà con mang từng rổ khoai, can nước, lá thuốc rừng đến giúp bộ đội bám trụ.
Ngày lên đường sang đất bạn Campuchia kề cận đang đến gần, và người lính hiểu: đây không chỉ là hành trình chiến đấu, mà còn là hành trình nhân đạo cứu một dân tộc thoát khỏi họa diệt chủng.



