Dấu chân người lính công binh
DẤU CHÂN NGƯỜI LÍNH CÔNG BINH
Giữa nhịp sống yên bình hôm nay, ít ai hình dung được rằng, trên mảnh đất quê hương xã Thanh Thủy, tỉnh Phú Thọ, đã có những người con từng đi qua chiến tranh, từng đối mặt với bom đạn, cái chết chỉ trong gang tấc. Một trong những nhân chứng sống của một thời hoa lửa ấy là cựu chiến binh Lê Huy Sơn, sinh năm 1955, quê quán tại Khu 3, thị trấn Thanh Thủy (cũ), nay thuộc xã Thanh Thủy (mới), tỉnh Phú Thọ.
Năm 1974, khi mới mười chín tuổi, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, chàng trai trẻ Lê Huy Sơn rời quê hương, nhập ngũ, trở thành người lính của Sư đoàn 304B. Từ đó, cuộc đời ông gắn liền với những cung đường hành quân dài bất tận: từ miền Bắc, vượt Trường Sơn, qua đất Lào, Ngã ba Đông Dương, tiến vào miền Nam và Tây Nguyên – những địa danh đã đi vào lịch sử kháng chiến của dân tộc.
Trong đơn vị, ông Sơn đảm nhiệm nhiệm vụ công binh – dò tìm, gỡ bom mìn. Đó là công việc thầm lặng nhưng vô cùng nguy hiểm. Mỗi bước đi là một lần thử thách sinh tử, bởi dưới lớp đất tưởng như yên bình có thể là bom mìn còn sót lại từ chiến tranh. Sự sống và cái chết đôi khi chỉ cách nhau một thao tác nhỏ.
Cuộc sống của người lính thời bấy giờ vô cùng thiếu thốn. Lương thực khan hiếm, bữa ăn đạm bạc, quần áo vá chằng vá đụp. Tuy vậy, tất cả đều dồn cho tiền tuyến, cho chiến trường – nơi mỗi người lính đều hiểu rằng mình đang gánh trên vai sứ mệnh bảo vệ độc lập, tự do cho Tổ quốc.
Nhắc đến những năm tháng chiến đấu, ký ức khiến cựu chiến binh Lê Huy Sơn không thể nào quên là trận đánh ác liệt tại chiến trường Campuchia, vào ngày 21 và 22 tháng 9 năm 1978.
Trong một lần đi tiếp viện, mang theo dụng cụ đào hầm để củng cố chốt, đơn vị của ông bất ngờ rơi vào ổ phục kích của địch. Tiếng hô bằng tiếng Campuchia vang lên giữa rừng già, ngay sau đó là mệnh lệnh khẩn cấp: “Nằm xuống!”. Chỉ trong khoảnh khắc, lửa đạn bùng lên dữ dội ở cự ly rất gần.
Ông Sơn nhớ lại, khi ấy chỉ thấy ánh lửa lóe lên chói mắt, tai ù đặc, không còn nghe rõ tiếng súng. Cơ thể choáng váng, ý thức mơ hồ giữa ranh giới sống – chết. Sau một hồi giao tranh, quân địch rút lui, nhưng một đồng đội của ông đã vĩnh viễn nằm lại chiến trường. Sự hy sinh ấy trở thành nỗi đau không thể xóa nhòa trong ký ức người lính.
Không dừng lại, đơn vị tiếp tục lên đường làm nhiệm vụ, bởi chiến tranh không cho phép người lính dừng bước dù chỉ một phút giây.
Đến ngày 04 tháng 12 năm 1978, trong quá trình rút quân từ Campuchia về, ông Lê Huy Sơn bị thương do mìn nổ làm đổ xe. Một lần nữa, cái chết lại ở rất gần. May mắn sống sót, ông mang trên mình những vết thương chiến tranh – không chỉ trên thân thể, mà còn hằn sâu trong ký ức suốt cuộc đời.
Chiến tranh đã lùi xa, đất nước đã hòa bình, nhưng thời hoa lửa vẫn sống mãi trong tâm trí người cựu chiến binh năm nào. Ông không tự nhận mình là anh hùng, chỉ coi mình là một người lính bình thường, đã góp một phần nhỏ bé của tuổi trẻ cho độc lập dân tộc.
Câu chuyện của cựu chiến binh Lê Huy Sơn không chỉ là ký ức cá nhân, mà còn là lời nhắc nhở thế hệ hôm nay và mai sau về giá trị của hòa bình, được đánh đổi bằng máu, nước mắt và sự hy sinh của biết bao người lính trong một thời hoa lửa không thể nào quên.



