DẤU CHÂN NGƯỜI LÍNH CÔNG BINH
Nhân chứng lịch sử
CÂU CHUYỆN: DẤU CHÂN NGƯỜI LÍNH CÔNG BINH
Ông Nguyễn Văn Dũng sinh ngày 05/06/1956, lớn lên trong những năm tháng đất nước còn nhiều gian khó. Khi Tổ quốc cần, ông đã không ngần ngại gác lại tuổi trẻ, viết đơn tình nguyện lên đường nhập ngũ vào tháng 7 năm 1977 – mang theo trong tim lòng yêu nước và khát vọng cống hiến.
Ông được biên chế vào Trường Kỹ thuật Công binh – nơi đào tạo những người lính thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng trên chiến trường. Không trực tiếp cầm súng xung phong ở tuyến đầu như bộ binh, nhưng nhiệm vụ của người lính công binh lại hiểm nguy không kém: rà phá bom mìn, mở đường hành quân, xây dựng công sự, đảm bảo an toàn cho đồng đội tiến lên phía trước.
Những năm tháng trong quân ngũ là chuỗi ngày ông đối mặt với hiểm nguy từng giờ. Trên những cung đường đầy bom đạn còn sót lại, mỗi bước chân của ông và đồng đội đều phải đánh đổi bằng sự cẩn trọng và lòng dũng cảm. Có những lần đứng trước quả bom chưa nổ, chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng tính mạng. Nhưng vượt lên trên tất cả, ông vẫn kiên định hoàn thành nhiệm vụ, bởi phía sau ông là sự an toàn của cả đơn vị.
Trong ký ức của ông, không thể quên những ngày cùng đồng đội san núi, bắc cầu, mở đường trong điều kiện thiếu thốn đủ bề. Mồ hôi hòa lẫn với bùn đất, có khi là cả máu, nhưng họ vẫn động viên nhau: “Đường có thông thì đất nước mới phát triển, đồng đội mới tiến lên được”.
Năm 1981, ông hoàn thành nghĩa vụ quân sự và xuất ngũ trở về quê hương. Rời quân ngũ, ông mang theo hành trang quý giá nhất không phải là huân chương hay thành tích, mà là ý chí kiên cường và tinh thần trách nhiệm của người lính công binh.
Trở về với đời thường tại xã Việt Hồng, tỉnh Lào Cai, ông tiếp tục lao động, phát triển kinh tế gia đình và tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương. Là hội viên cựu chiến binh, ông luôn gương mẫu đi đầu, truyền lại cho thế hệ trẻ những câu chuyện chân thực về một thời gian khó nhưng đầy tự hào.
Cuộc đời ông Nguyễn Văn Dũng là minh chứng cho hình ảnh người lính công binh – lặng thầm nhưng vĩ đại. Họ không chỉ mở những con đường trên chiến trường năm xưa, mà còn góp phần mở lối cho hòa bình, cho sự phát triển hôm nay.


